Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 406: CHƯƠNG 406: CÓ KHÁCH SAO? ĐỒ ĂN PHONG PHÚ VẬY? (2)

“Thật sự là quá phong phú, đãi ngộ của Tư Nhược là hoàn toàn khác biệt mà.”

“Chị và anh trai chị ở nhà chỉ được ăn cơm thừa, ngày hôm nay được dính ánh sáng của em rồi.”

Hàn Nhu cười híp mắt nhìn Phùng Tư Nhược, lại chọc cho Phùng Tư Nhược càng xấu hổ hơn.

Ngay sau đó, trên bàn đã tràn đầy đồ ăn.

“Tư Nhược, ăn đi, đừng khách khí nhé.”

Phùng Tư Nhược cầm đũa lên, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn dì.”

Viên Hữu Cầm cũng cười tủm tỉm nhìn Phùng Tư Nhược: “Cháu đi đến Lâm Giang một mình à?”

“Vâng!”

“Vậy người nhà cháu có biết không?”

Phùng Tư Nhược cắn môi: “Cháu nói cho em gái biết thôi.”

Viên Hữu Cầm hơi suy tư một chút: “Hay là ăn xong thì gọi điện thoại về nhà, nói là cháu ở đây chơi hay ngày.”

“Ngày mai cháu về thôi…”

“Tại sao về sớm vậy, ít nhất cũng phải chờ tên nhóc thối kia trở về đã chứ.”

Phùng Tư Nhược ngước mắt lên: “Như vậy có làm phiền quá không ạ?”

Gianh Hoành Sơn nghe thế liền mở miệng: “Tư Nhược, cháu nghe dì của cháu đi, cháu không biết sau khi cháu đến thì bà ấy đã vui vẻ thế nào đâu.”

“Đúng vậy, không phải em muốn cho tạo niềm vui bất ngờ cho anh trai chị sao, không chờ anh về rồi xem ấy anh hối hận à?”

“Hối hận?”

“Đúng thế, hối hận vì đã đi Thượng Kinh, hối hận vì không ở nhà.”

Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng ồ một tiếng, trong mắt viết đầy mừng rỡ.

Nàng rất hiểu chuyện, nhưng không biết ăn nói, cho nên có thói quen nghe người khác sắp xếp.

Huống hồ nàng cũng đến đây vì muốn gặp Giang Chu, nàng cũng không muốn rời đi khi chưa nhìn thấy Giang Chu.

“Vậy…vậy có thể không nói trước với Giang Chu không?”

“Có thể, bất ngờ nha, chờ Giang Chu trở về từ phát hiện đi thôi.”

“Hì hì!”

Hàn Nhu quay đầu nhìn về phía phòng ngủ: “Mẹ, hay là để Phùng Tư Nhược ngủ với con nhé.”

Viên Hữu Cầm suy nghĩ một chút: “Dù sao anh con cũng không về, để Tư Nhược ngủ phòng anh con cũng được.”

“Ồ, cũng đúng.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy thế, trái tim nhỏ lại gia tốc.

Muốn ngủ trong phòng của Giang Chu nha, lúc chạy đến đây thì nàng không suy nghĩ nhiều như vậy.

“Tư Nhược, cháu yên tâm, dì sẽ thay chăn đệm mới cho cháu.”

“Cảm ơn dì…”

Viên Hữu Cầm càng nhìn Phùng Tư Nhược lại càng vui vẻ hơn: “Không cần khách khí, mau ăn đi.”

Đúng lúc này, điện thoại di động của Hàn Nhu bỗng nhiên vang lên.

Tinh tinh!

Nàng mở ra xem, hóa ra là Giang Chu gọi đến.

Hàn Nhu thấy thees liền giơ điện thoại di động lên, rồi đánh mắt ra hiệu với người trên bàn cơm.

Vì vậy, mọi người ngầm hiểu mà im lặng không nói gì.

“Alo, anh, có chuyện gì không?”

Giang Chu ngồi xổm ở lối đi bộ, cảm thán một tiếng: “Trong nhà ăn tối rồi chứ? Ăn gì vậy?”

Hàn Nhu liếc mắt nhìn bàn cơm: “Có cá chép hấp, dưa xào bò, tôm bóc vỏ, chả cá sốt cà chua, ngó sen xào…”

“Khoan đã, em đang chơi trò báo tên đồ ăn với anh à?”

“Không có nha, em nói thật mà, tràn đầy cả bàn ăn luôn này.”

Giang Chu lập tức tăng âm lượng lên cao hơn: “Anh không ở nhà, mọi người liền ăn uống thịnh soạn như vậy? Mọi người thật là quá đáng rồi!’

Hàn Nhu cười trộm mộ tiếng: “Bởi vì hôm may có chuyện tốt nha.”

“Chẳng lẽ nhà Sở Ngữ Vi chạy qua thổi lửa ăn chung rồi à?”

“Không phải, hôm nay Ngữ Vi về nhà ông bà với cha mẹ cô ấy rồi, phải ngày mai mới trở về.”

Giang Chu cảm thấy nỗi phiền muộn trong lòng lại tăng gấp bội: “Anh lớn từng này rồi mà còn chưa được ăn mấy món đó đâu, hôm nay mẹ lại làm hết à.”

Hàn Nhu rất tán thành mà gật đầu: “Mẹ còn hận không thể lấy hết vốn liếng ra ý chứ.”

“Chỉ vì ăn mừng anh không có nhà thôi sao? Rốt cuộc anh có phải con ruột hay không?”

“Dù sao anh cũng không đoán được nguyên nhân đâu, cho nên đừng đoán.”

Hàn Nhu vừa nói chuyện, vừa liếc mắt nhìn nhau với Phùng Tư Nhược.

Hình như Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta cũng thấy rất buồn cười, khóe miệng nàng cong lên nhưng không dám cười ra tiếng.

“Anh, anh còn chuyện gì không? Bằng không thì em cỏn phải thưởng thức các món ngon đây.”

Giang Chu thở dài: “Mấy hôm nay nhớ chú ý chuyển phát nhanh, Phùng Tư Nhược nói là sẽ gửi quà cho anh.”

Ánh ămts Hàn Nhu tràn đầy giảo hoạt: “Chuyện này thì anh không cần lo, em đã nhận được quà của Phùng Tư Nhược rồi.”

“Nhanh thế à? Chuyển phát nhanh bây giờ có tốc độ này sao?”

“Là có người tự mang đến cửa, chứ không phải là chuyển phát nhanh.”

Giang Chu hơi sững sờ, lập tức thoải mái: “Không hổ danh là người nhà giàu, vừa ra tay chính là ngang tàng như vậy đấy.”

Hàn Nhu ừ một tiếng: “Anh còn có chuyện gì không?”

“Thôi quên đi, mọi người ăn cơm đi thôi, anh tìm chỗ dung thân vậy.”

“Bye bye anh trai- - - !”

Giang Chu cúp điện thoại, ngồi yên lặng một lúc lâu trên ven đường.

Nếu biết kết quả là như vậy, hắn liền không đi Thượng Kinh rồi.

Con bà nó, làm cái gì cũng không thành công, còn bị hung hăng trang bức một lần.

Hóa ra quý bà Viên Hữu Cầm biết làm nhiều món ăn như vậy?

Vậy từ sao từ nhỏ đến lớn mình chỉ được ăn vài món, lại thường xuyên ăn khoai tây hầm đậu nữa?

Chương 406 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!