Trong lúc nghĩ ngợi, cái bụng liền kêu ọc ọc.
Bụng của Giang Chu đang kháng nghị.
Từ sau khi hắn chạy đến Thượng Kinh thì chỉ ăn mỗi một bữa cơm trưa.
Bây giờ đã cách bữa trưa bảy tiếng rồi.
Suốt dọc đường không có gì vào bụng, ngay cả khi ở quán cà phê thì cũng chỉ uống một ly nước lọc.
Tìm chỗ ăn cơm thôi.
Giang Chu đứng lên, đi về phía một cái chảo sắt ở bên đường.
Ngay sau đó, những nguyên liệu nấu ăn được làm chín trong cái chảo sắt.
Những miếng thịt thỏ không ngừng lăn lộn trong chảo.
Mùi thơm của nước súp không ngừng bay lên.
Cái bánh nướng bên cạnh chảo cũng trở nên vàng óng ánh nhờ vào nhiệt độ.
Giang Chu ăn hai cái để lót dạ một chút.
Sau đó lấy điện thoại di động ra, mở QQ của Phùng Tư Nhược.
“Ăn cơm chưa?”
“Đang ăn.”
Giang Chu nhấp một hớp nước có ga: “Ăn món gì?”
Phùng Tư Nhược: “Cá chép hấp, dưa xào lòng, tôm bóc vỏ, chả cá sốt cà chua, ngó sen xào…”
“????”
“Làm sao vậy?”
“Người không biết còn tưởng em đang ăn cơm ở nhà anh đấy.”
Phùng Tư Nhược hơi luống cuống, vội vàng nói sang chuyện khác: “Anh thì sao? Ăn chưa?”
Giang Chu thở dài: “Anh đang ăn hết sự cô đơn trong một quán lạ.”
Trong khi Giang Chu vừa ăn vừa nói chuyện trời đất.
Cùng lúc đó, thành phố Bắc Hải, Minh Tiềm Sơn Trang.
Có một tòa nhà hai dãy màu đen nằm ở cuối sơn trang.
Có hai người đang ngồi uống trà trong một căn phòng rộng hơn 50 mét vuông.
Một người trong đó mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen, mái tóc hoa râm, ánh mặt có vẻ hơi đục ngầu.
Ông ta không ngồi trên chiếc ghế gỗ đắt tiền trong phòng, mà là ngồi trên một cái xe lăn chạy bằng điện.
Người này chính là Phùng Viễn Sơn, là giả chủ của Phùng gia đã dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng.
Ngồi đối diện Phùng Viễn Sơn là một người đàn ông trung niên, người này mặc tây trang màu xám bạc, đeo một cặp kính gọng vàng.
Trên ngón giữa tay trái còn có một chiếc nhẫn khá to, bên trên còn có một viên rubi nhỏ bằng quả trứng bồ câu.
Người này chính là Phùng Nhạc, con trai thứ hai của Phùng Viễn Sơn.
Phùng Nhạc cũng coi như là em trai của Phùng Sùng và Phùng Y Vân, nhưng không phải cùng một mẹ sinh ra.
“Tình hình Phi Độ thế nào rồi?”
“Đã bán hết những sản nghiệp không có tiền đồ, đại bộ phận tài chính đã chảy trở về.”
Phùng Viễn Sơn hơi híp mắt: “Internet phát triển sẽ thay đổi thói quen và cuộc sống, cách tiêu phí của người thế hệ này, đây sẽ là một cái bánh thơm ngon.”
Phùng Nhạc vội vàng gật đầu: “Con đã sắp xếp người đi tìm hạng mục thích hợp rồi.”
“Con đi làm đúng, trong nước chúng ta có hơn tỷ người, internet phát triển sẽ hủy bỏ hạn chế khu vực, chỉ cần có thể xây dựng hệ thống hậu cần, vậy tất cả mọi người đều sẽ trở thành người tiêu thụ, sẽ trở thành khách hàng, đây chính là cơ hội lớn nhất của thế kỷ này.”
“Cha, con sẽ không làm cha thất vọng đâu.”
Phùng Viễn Sơn mỉm cười yếu ớt: “Con chính là người mà cha coi trọng nhất, Hổ phụ không nên có khuyển tử, đúng không?”
Phùng Nhạc không khỏi ưỡn ngực lên: “Cuối năm nay, con nhất định sẽ làm ra thành tích để cho cha hài lòng.”
“Con đã có ý tưởng rồi?”
“Con đang xem xét bàn chuyện hợp tác với một công ty rất có quyết đoán.”
Phùng Viễn Sơn nâng chén trà lên: “Đằng Tấn, hay là…?”
Phùng Sùng trầm ngâm giây lát: “Là một công ty tên là đầu tư Chu Tinh, hiện giờ nó đang rất nổi tiếng trong ngành nghề internet này.”
“Chu Tinh? Sao cha chưa từng nghe qua?”
“Thật ra … công ty này mới thành lập được nửa năm thôi.”
Phùng Viễn Sơn thấy hơi bất ngờ: “Công ty như vậy thì có năng lực gì để giúp con?”
Phùng Nhạc bỗng nhiên nhếch miệng cười: “Cha, ông chủ của công ty này thật sự rất quái dị.”
“Sao lại nói vậy?”
“Dường như người này biết internet sẽ phát triển ra sao vậy, tuy rằng mỗi bước đi của cậu ta đều rất lung tung, nhưng bỗng nhiên lại có thể ghép lại thành một tấm lưới, khi tất cả mọi người vẫn còn chưa kịp phản ứng, thì cậu ta đã đi trước rất nhiều bước, dùng số tiền ít nhất để giết ra một con đường rộng rãi nhất.”
Phùng Viễn Sơn hơi nhíu mày: “Ý của con là, tầm nhìn của người này rất tốt?”
Phùng Nhạc suy tư một chút: “Hoặc có thể nói, sự phát triển của internet giống như một món đồ chơi trong tay cậu ta, cậu ta muốn nặn thành dạng gì thì nặn thành dạng đó.”
“Làm sao lại có loại người này được?”
“Con cũng biết là rất kỳ lạ, nhưng sự thật chính là như vậy.”
Phùng Nhạc vừa dứt lời, điện thoại di động bỗng nhiên lóe lên một cái.
Trên màn ảnh là một tin nhắn SMS.
Nội dung của tin nhắn chỉ có một câu rất ngắn gọn.
“Đàm phán với đầu tư Chu Tinh không thành công.”
“Ngu xuẩn?”
Phùng Viễn Sơn nhìn con trai mình: “Làm sao vậy?”
Phùng Nhạc có chút tức giận: “Tất cả đều là đám ăn hại, ngay cả đi đàm phán mà còn không làm được.”
“Xem ra nhà công ty kia từ chối con rồi à?”
“Vâng, nói là đàm phán không thành công.”
Phùng Viễn Sơn cầm chén trà lên uống một ngụm: “Ngay cả Lưu Bị cũng phải đi ba lần mới mời được Gia Cát Lượng, huống chi là con?”
Chương 407 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]