Phùng Nhạc cảm thấy có đạo lý: “Người có năng lực đều sẽ cậy tài khinh người như vậy, xem ra cậu ta đang khảo nghiệm thành ý của con rồi.”
“Vậy con liền chứng minh thành ý của mình đi, đừng để cho người khác chiếm tiên cơ.”
“Con biết rồi cha.”
Phùng Viễn Sơn đặt chén trà xuống: “Dạo này anh trai con đang làm gì?”
Phùng Nhạc ngước mắt lên: “Gần đây anh cả trở nên rất biết chăm lo cho gia đình, thường xuyên mang chị dâu và cháu gái con ra ngoài chơi.”
“Đừng bởi vì… như vậy mà xem thường anh trai con, nó cũng không phải là một đứa ngây ngốc đâu.”
“Con biết.”
Phùng Viễn Sơn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Người đã già, luôn sẽ nhớ đến những chuyện cũ…”
Bả vai Phùng Nhạc nhất thời run lên: “Cha, con sẽ càng thêm cố gắng nhiều hơn trước kia.”
“Đừng khẩn trương như vậy, cha chỉ thuận miệng nói một câu mà thôi.”
“Vâng cha, con không khẩn trương!”
“Con cứ uống đi, uống xong nhớ khép cửa lại.”
Phùng Viễn Sơn điều khiển xe lăn rời khỏi phòng trà, đi ra khỏi tòa nhà hai dãy.
Cùng lúc đó, ở Thượng Kinh.
Giang Chu vẫn ăn cơm ở trong quán, hắn định sáng mai sẽ trở về Lâm Giang, dù sao ở đây cũng không có ý nghĩa gì.
Nhưng đúng lúc này, có một số điện loại lạ gọi đến, đầu số là của Thượng Kinh, nhưng hắn chưa từng nhìn thấy số này.
“Alo?”
Đầu dây bên kia là một giọng nói của đàn ông: “Xin chào Giang tiên sinh, tôi là phó tổng của công ty Phi Độ, tôi là Dương Minh Khôn.”
Sắc mặt Giang Chu hơi trầm xuống: “Dương tổng, ngài gọi cho tôi có chuyện gì sao?”
“Chúng tôi đã nghe nói đến chuyện chiều hôm nay, tổng giám đốc đã cố tình bảo tôi gọi điện thoại đến xin lỗi ngài.”
“Hợp tác không thành cũng là chuyện bình thường mà, không cần xin lỗi đâu.”
“Không không không, người gặp anh hôm nay là người mới, cho nên không hiểu rõ nghiệp vụ của côn ty lắm, có thể là cậu ta đã hiểu lầm hay nhận thức sai thứ gì đó.”
Giang Chu mỉm cười: “Tôi tiếp nhận lời xin lỗi, cứ vậy nhé.”
Dương Minh Khôn ho khan một tiếng: “Giang tổng, không nói dối anh, bây giờ Phi Độ đang muốn chuyển hình, chúng tôi rất cần sự trợ giúp của anh.”
“Tuy công ty của tôi không lớn như các anh, nhưng tôi cũng không để 200 ngàn vào mắt.”
“Ngài hiểu lầm, thẩ ra tiền đầu tư là 20 triệu, tiền thuê là 2 triệu mới đúng.”
Giang Chu để đũa xuống: “Nhưng mà vị Lý tiên sinh kia không nói như vậy.”
Dương Minh Khôn vội vàng bổ sung: “Có thể là do cậu ta nghe nhầm, người này mới nhậm chức một năm mà đã phạm sai lầm lớn như vậy, chúng tôi cũng định đuổi việc cậu ta rồi.”
“Thế nhưng mà tôi cũng không có hứng thú quá lớn với 20 triệu.”
“Giang tổng, như vậy đi, ngài xem ngày mai có thời gian không, tôi muốn mời ngài một bữa cơm.”
Giang Chu lại nhặt đũa lên: “Ngày mai Phùng tổng có rảnh không?”
Dương Minh Khôn yên lặng một lát: “Tôi sẽ sắp xếp tốt.”
“Vậy anh sắp xếp đi, đến lúc đó rồi báo cho tôi.”
“Được rồi, tạm biệt Giang tổng.”
Giang Chu cúp điện thoại xong liền ợ một cái.
Người của Phùng gia thật sự là lão hồ ly mà.
Đầu tiên phái một tên nhân viên quèn đến thăm dò ranh giới cuối cùng của mình.
Sau đó lại gọi điện thoại, đẩy tất cả lỗi lầm lên người nhân viên kia để kết thúc chuyện này, ngay sau đó liền mời mình ăn cơm để biểu hiện thành ý.
Kinh doanh, đúng thật là quá phức tạp mà.
Nhưng đại khái là Phi Độ không biết, hắn căn bản không có ý đồ hợp tác với họ.
Hắn chỉ muốn xem xem Phùng Nhạc, người được coi là kẻ thừa kế Phùng gia sẽ là loại người gì.
Tinh tinh!
“Bữa tiệc của gia tộc kết thúc rồi, có chuyện gì không?”
Giang Chu cầm điện thoại di động lên, nhìn thoáng qua tin nhắn của Doãn Thư Nhã.
Sau đó, ngón tay hơi động, đánh một hàng chữ: “Tôi đang ở Thượng Kinh, không có tiền ngủ khách sạn, đêm nay sẽ qua nhà cô ngủ.”
Gửi qua.
Sau khi cơm nước xong xuôi thì đã là chín giờ tối.
Giang Chu liền gọi xe ta xi để đi đến khu biệt thự Hồng Diệp.
Hắn đi bộ trên con đường rộng rãi trong khu biệt thự, đến căn biệt thự của Doãn Thư Nhã.
Căn phòng khách rộng rãi và trắng tinh đang trống rỗng, trên mặt đất bày đầy các loại tay cầm chơi game, nhưng lại không nhìn thấy cái bóng của Doãn Thư Nhã đâu.
“Tôi đến rồi, cô ở chỗ nào vậy?”
“Lên tầng hai, rẽ phải, cửa thứ hai bên trai.”
Giang Chu ngẩng đầu lên nhìn tầng hai, tiếp tục gõ chữ: “Bần tăng đến từ Lâm Giang, chỉ mong tá túc một đem, sẽ không vào khuê phòng của phụ nữ.”
Doãn Thư Nhã gửi một quả boom: “Cậu nghĩ gì thế, tôi đang trong rạp chiếu phim xem phim truyền hình có được không hả.”
“Vậy sao cô không nói sớm, để dành một chỗ cho tôi.”
Giang Chu trực tiếp đi lên tầng hai, lại đến phòng chiếu phim.
Đây là một căn phòng được cách âm, giữa phòng là một cái giường rất to, trên tường là màn chiếu và âm hưởng.
Bởi vì không bật đèn, cho nên trong phòng hơi tối.
Doãn Thư Nhã mặc đồ luyện tập Yoga nằm ở trên giường.
“Đã lâu không gặp!”
Doãn Thư Nhã quay đầu, mượn ánh sáng từ máu chiếu để nhìn Giang Chu: “Không phải nghỉ hè rồi sao, tại sao cậu lại chạy đến Thượng Kinh rồi?”
Chương 408 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]