Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 409: CHƯƠNG 409: TÁ TÚC MỘT ĐÊM TRONG NHÀ DOÃN THƯ NHÃ!

Giang Chu cũng cởi giày leo lên giường: “Đầu tư có hiệu quả, nên có rất nhiều nhà đầu tư muốn gặp tôi.”

“Cậu đã nói là sẽ không nhận đầu tư rồi cơ mà?”

“Đúng thế, thế nhưng tôi cảm thấy rất hứng thú với một công ty trong số đó, cho nên chạy qua đây tâm sự.”

Doãn Thư Nhã ồ một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi màn ảnh như cũ.

Phim truyền hình gì mà hay vậy?

Giang Chu quay đầu nhìn qua, thế mà là phim truyền hình Thần Thoại.

Lúc này đang đến đoạn Dịch Tiểu Xuyên bị nhiễm ôn dịch, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Vì cứu Dịch Tiểu Xuyên, Lã Tố đã cầu y khắp nơi, kết quả là nhờ món trứng chiên cà chua mà tìm được Cao Yếu, người cùng xuyên việt đến đây với Dịch Tiểu Xuyên, lại nhờ Cao Yếu giới thiệu mà bọn họ mời được thần y Thôi Văn Tử.

(hình như là thần thoại của Hồ Ca!)

“Thì ra là phim cổ trang tám tập!”

Doãn Thư Nhã liếc mắt nhìn Giang Chu đầy kỳ lạ: “Tám tập cái gì, rõ ràng là 50 tập.”

Giang Chu nằm lên giường: “Lã Tố chết ở tập tám, cho nên đây là phim tám tập.”

“Không thể nào.”

“Cô có muốn bật tập tám xem luôn không?”

Doãn Thư Nhã cầm điều khiển từ xa, bắt đầu đổi tập.

Nàng không phải xem trên ti vi, mà là xem trên thiết bị DVD, cho nên đến khi bật sang tập tám, mọi chuyện đều được công bố.

Lã Tố vì ở chung với Dịch Tiểu Xuyên cho nên cũng bất hạnh bị nhiễm on dịch, nhưng Thôi Văn Tử lại không có đủ thuốc để chế liều thứ hai.

Khi Doãn Thư Nhã thả điều khiển xuống.

Lã Tố đã bị đặt lên một chiếc bè nhỏ trên hồ, rồi bắt đầu bị thiêu đốt.

Tỉnh cảnh này quả thực là tràn ngập bi thương.

Doãn Thư Nhã nhìn thấy cảnh này, lập tức chửi ầm lên.

“Cậu cái tên khốn khiếp này, tại sao cậu phải nói cho tôi biết chuyện này? Tôi đang xem yên lành cơ mà.”

Giang Chu bất đắc dĩ mà liếc nhìn nàng một cái: “Đều đã 30 tuổi rồi, còn thích mấy trò nhi nữ tình trường này à?”

Doãn Thư Nhã buồn bực mà bỏ điều khiển từ xa xuống.

“Bên cạnh cậu có cái tủ đựng, cậu giúp tôi chọn một bộ phim khác đi.”

“Chỗ nào?”

“Cái cửa màu đen kia kìa, sao cậu lại đần như vậy chứ.”

Giang Chu kéo cái cửa màu đen ra, quả nhiên là bên trong có rất nhiều đĩa DVD.

Đồ chơi này sắp bị đào thải rồi, sau này người ta sẽ coi là đồ cổ để sưu tập.

“Tiên kiếm kỳ hiệp được không?”

Doãn Thư Nhã gật đầu: “Được, tôi mới xem được một nửa, xem tiếp cũng được.”

Khóe miệng Giang Chu cong lên, lộ ra nụ cười tàn nhẫn: “Cảnh Thiên bị giảm một nửa tuổi thọ, Hà Tất Bình nhảy núi té thành bùn, Long Quỳ nhảy vào lò luyện để tế kiếm, Từ Trường Khanh và Tử Huyên uống Vong Tình Thủy.”

“…”

“Còn xem nữa không?”

Doãn Thư Nhã hận không thể nện cái điều khiển từ xa vào mặt Giang Chu: “Không xem, đổi phim khác đi, nhanh lên.”

Giang Chu lay một cái: “Anh em của tôi tên là Thứ Tự, được không?”

“Hình như bộ này cũng không tệ.”

“Kết cục là Thứ Tự chết rồi, thù cũng không báo được, hơn nữa còn bị quân đội mình bắn chết”

Doãn Thư Nhã nghiến răng nghiến lợi: “Vậy cậu nói đi, muốn xem cái gì, tôi xem với cậu.”

Giang Chu giơ một cái đĩa lên: “Đây mới là thứ đàn ông nên xem.”

“Là phim gì?”

“Không biết, nhưng tên rất thú vị nha.”

Doãn Thư Nhã bò qua xem thử.

Trên chiếc hộp đĩa còn có mấy chữ: “Xâm phạm trong giấc mơ.”

Doãn Thư Nhã thấy thế lập tức đỏ mặt lên.

Nàng đã hơn 30 tuổi, nên khá nhạy cảm với một số chữ!

Mấy thứ này chỉ cần vừa nhắc đến là nàng hiểu ngay.

“Tại sao trong nhà tôi lại có thứ này??!”

“Cô đừng giả vỡ nữa, rõ ràng là cô mua mà.”

“Đừng… đừng nói bậy! Những thứ này đều là bác Từ phái người đi mua.”

Giang Chu hít một tiếng: “Không ngờ bác Từ cũng là Bảo Đao Chưa Già nha.”

Doãn Thư Nhã hừ hừ hai tiếng, nguýt Giang Chu một cái: “Không cho phép xem cái này!”

“Phản đối vô dụng, tôi muốn xem cái này.”

Giang Chu đi đến bên cạnh thiết bị, thay đĩa…

Ngay sau đó, trên màn ảnh liền có hình ảnh.

Hai người ngồi trên giường, trợn to mắt lên để xem, cả hai đều muốn biết rốt cuộc đây là bộ phim gì.

Cảnh đầu tiên, là một quyển sổ khảm đầy trăng sao và đá quý.

Bìa sổ là một từ tiếng anh.

Giang Chu gật đầu, biểu thị là mình đã hiểu rồi.

Nói như vậy, bộ phim này là phim của nước ngoài.

“Rất lâu về trước, trong thành bảo có một đôi Quốc Vương và Vương Hậu…”

“Bọn họ thống trị một vùng rộng lớn, rất được bách tính kính yêu…”

Giang Chu chép miệng một cái, không ngờ lại còn rất có văn hóa nha.

Lúc này Doãn Thư Nhã cũng đang xem không chớp mắt.

Thiếu nữ 30 tuổi này đúng là nói một đằng nghĩ một nẻo.

Ngoài miệng thì nói không muốn không muốn, nhưng có lẽ cũng đã muốn xem lắm rồi.

Thế nhưng mà, dần dần, Giang Chu liền phát hiện có chỗ không đúng.

Sau màn giới thiệu, thế mà cmn lại là phim hoạt hình?

Vì vậy, hai người liền nằm trên giường hơn 80 phút để xem bộ phim hoạt hình “Người đẹp ngủ trong rừng”.

“Buồn chán thật…”

“Đồng ý…”

Chương 409 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!