Giang Chu ngáp một cái: “Đây tuyệt đối là hàng nhái.”
Doãn Thư Nhã nhìn Giang Chu: “Vì sao?”
“Nào có bản thật này lại phiên dịch ra cái tên ngu xuẩn như thế chứ?”
“Có đạo lý, nhưng tôi buồn ngủ rồi, về ngủ trước đây.”
Giang Chu ngẩng đầu liếc mắt nhìn nàng một cái: “Vậy tôi ngủ ở đâu?”
Doãn Thư Nhã duỗi cái lưng mỏi: “Trong nhà rất nhiều phòng dành cho khách, cậu muốn ngủ đâu thì ngủ.”
“Ok, cút đi.”
Doãn Thư Nhã kéo cửa phòng ra, lại bỗng nhiên quay đầu: “Đúng rồi, ngày mai chúng ta đi đâu chơi vậy?”
Giang Chu thấy hơi khó hiểu: “Chơi cái đầu cô, tôi đến đây là vì bàn chuyện làm ăn, không phải dẫn cô đi chơi.”
“Tôi mặc kệ, rất lâu rồi tôi chưa được ra ngoài chơi, tốt nhất là cậu nên suy nghĩ kỹ càng đi, rồi cho tôi một câu trả lời hài lòng.”
“Nếu như tôi nói không thì sao?”
“Vườn nhà tôi rất rộng, chôn một người là không ai có thể tìm ra.”
Giang Chu nghe thấy những lời này, trực tiếp cầm quần áo rời giường, Doãn Thư Nhã khó hiểu mà nhìn Giang Chu: “Làm gì vậy?”
“Cuối cùng tôi cũng hiểu được tâm trạng của Đường Tăng khi đi tá túc, ông đây ra gầm cầu ngủ…”
Sáng sớm hôm sau.
Trời vừa tảng sáng, Giang Chu thừa dịp Doãn Thư Nhã vãn đang ngủ nướng liền lét lút chạy ra ngoài.
Không phải hắn không thể dẫn phú bà ra ngoài chơi.
Chỉ là hiện giờ hắn còn có phải làm chuyện quan trọng hơn.
Giang Chu sửa sang lại quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài.
Đúng lúc lại gặp bác Từ vừa rời giường.
“Giang tiên sinh dậy sớm thế?”
Giang Chu bỗng nhiên trợn tròn mắt, ngón tay run rẩy: “Ah, bác Từ, tại sao bác lại đi ra từ phòng của dì Vương?”
Bác Từ bối rối, ngơ ngác nhìn Giang Chu: “Không phải, đó… đó là phòng của tôi mà.”
“Không thể nào, cháu nhìn thấy rõ ràng là bác đi ra từ phòng của dì Vương mà.”
“Đó là phòng của tôi thật mà!”
“Dì Vương còn đi ra tiễn bác nữa, cháu nhìn thấy rất rõ ràng, bác đừng thấy cháu con nhỏ mà gạt cháu.”
Vừa dứt lời, đám người làm dạy sớm đều bu lại gần.
Bọn họ bắt đầu châu đầu ghé tai, biểu cảm hết sức đặc sắc.
Trong căn nhà này, chưa bao giờ có một tin tức như vậy cả.
Bởi vì… dù sao nơi này cũng là nhà của người giàu có, cho nên quy củ rất nghiêm ngặt.
Ai có thể ngờ được, sẽ có một ngày mình được hóng hớt chuyện của đại quản gia chứ?
“Có nghe thấy không, bác Từ đi ra từ phòng của dì Vương kìa?”
“Tôi ở ngay bên cạnh phòng dì Vương, bảo sao dạo này cứ nghe thấy âm thanh lạ.”
“Bác Từ thật sự là càng già càng dẻo dai, uy phong vẫn không giảm so với năm đó!”
“Tôi nghe đầu bếp Lưu nói, đêm nào bác Từ cũng phải ăn ba đĩa thận nướng rồi mới đi ngủ.”
“Chẳng trách, không hổ danh là bác Từ mà!”
Bác Từ nghe nói thế, mặt liền vừa đỏ vừa đen.
Lúc thì giải thích mình thật sự đi từ phòng của mình ra, lúc thì lại nói mình và dì Vương chỉ có quan hệ đồng nghiệp bình thường.
Còn nói mình thủ thân như ngọc, nói cuộc đời này đã hiến tặng cho Doãn gia.
Nhưng mà mọi người hoàn toàn không tin, trên mặt viết đầy: hiểu mà hiểu mà.
Lúc này, khóe miệng Giang Chu cong lên, sảng khoái rời khỏi biệt thự.
Ai bảo bác dám lừa tôi, hại tôi phải xem mỹ nhân ngủ trong rừng cả đêm.
Còn cmn ‘xâm phạm trong giấc mơ’ nữa.
Làm lãng phí thời gian quý giá của tôi, giờ tôi liền tạo chuyện xấu cho bác.
Làm người nên phải tạo thêm chút lạc thú cho cuộc sống, như vậy mới đặc sắc một chút.
Sau khi rời khỏi khu biệt thự Hồng Diệp, Giang Chu đi đến công ty.
Tuy là 9 giờ sáng mới là giờ làm việc, nhưng Chu Vũ Đình đã đến công ty từ trước rồi.
Nàng đang ngồi viết kế hoạch đầu tư của bộ quản lý trên máy tính.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Giang Chu dám giao công ty cho nàng quản lý khi không có Tô Nam ở đây.
“Vũ Đình, đã nhận được tài chính từ quỹ Y Nhất chưa?”
Chu Vũ Đình gật đầu: “Đã nhận được năm bút tài chính rồi, hiện giờ đang nằm trong tài khoản chuyên dụng.”
Giang Chu trâm ngâm một chút: “Vậy cô mau chỉnh lý tài liệu của những công ty mà chúng ta đã đầu tư, rồi gửi vào hòm thư cho tôi.”
“Vâng.”
“Ah… tôi quên mất, chúng ta đầu tư bao nhiêu công ty rồi?”
Chu Vũ Đình mở máy tính ra, lật tài liệu đầu tư ra xem: “Đã có mười công ty rồi, trong đó có năm công ty là chưa công khai.”
Giang Chu gật đầu: “Vậy cô lập tức sắp xếp cho nhân viên bộ phận đầu tư, chọn ngày hẹn gặp những cổ đông nhỏ của các công ty này đi.”
“Chúng ta muốn bắt đầu thu nạp cổ phần rồi sao?”
“Không sai, tôi muốn ăn sạch đám cổ đông nhỏ đó, trực tiếp khống chế cổ phần của mười công ty này.”
“Vậy phương diện giá tiền thì sao?”
“Có thể vượt qua giá thị trường 20 %, thế nhưng trong vòng một tháng, tôi muốn sở hữu hơn 50% cổ phần của những công ty này.”
“Vâng ông chủ, tôi lập tức sắp xếp người đi làm.”
Giang Chu gật đầu, rồi cho nàng một cái mỉm cười.
Hắn đầu tư mười nhà công ty, lại chiếm tỉ lệ cổ phần lớn nhất trong mỗi nhà công ty.
Nhưng bởi vì hiệu ứng từ Tôi không phải Dược Thần, cho nên những công ty muốn nhảy vào ngành internet đều sẽ có ý tưởng với các công ty mà hắn đang đầu tư.
Chương 410 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]