Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 411: CHƯƠNG 411: ĂN TƯƠI CỔ ĐÔNG NHỎ, TRỞ THÀNH BOSS SAU MÀN! (2)

Cho nên Giang Chu muốn mua toàn bộ tất cả những cổ phần phân tán kia lại, rồi lấy tỉ lệ hơn 50% để trực tiếp khống chế những công ty này.

Giai đoạn đầu hắn không có tiền, chỉ có thể đi một bước tính một bước, nhưng bây giờ hắn có quỹ Y Nhất làm hậu thuận, cuối cùng thì sống lưng của hắn cũng có thể thẳng lên rồi.

Chờ hắn khống chế được cổ phần của những công ty này, tất cả mọi chuyện đều phải nghe hắn định đoạt.

Hắn sẽ trở thành ông chủ sau màn của mười công ty này.

Tuy là những công ty này chưa lên sàn thì số cổ phần đó cũng không thể mang lại quá nhiều lợi ích.

Nhưng những công ty này đều sẽ trở thành bá chủ của sản nghiệp internet trong tương lai, hiệu quả là lợi ích sẽ vượt qua sự tưởng tượng của tất cả mọi người.

Hơn mười giờ trưa, nhiệt độ lại tăng lên.

Giang Chu gọi xe đi đến công ty Phi Độ.

Bởi vì là điều động nhân viên từ Bắc Hải qua đây để mở công ty con, cho nên vị trí của công ty này tương đối xa xôi.

Giang Chu đi xe mất tận 60 đồng mới đến nơi, làm cho hắn đau lòng không thôi.

“Tiên sinh, chào ngài, xin hỏi ngài tìm ai?”

“Tôi là Giang Chu, là ông chủ công ty Chu Tinh, tôi có hẹn với Dương tổng.”

Chị gái tiếp tân lập tức a một tiếng: “Hóa ra là Giang tổng, Dương tổng đã dặn dò, xin mời ngài đi theo tôi.”

Giang Chu gật đầu, đi theo chị gái tiếp tân vào thang máy.

Sau một tiếng đinh, hai người đi lên tầng cao nhất.

Đây là một khu làm việc với hình thức mở.

Phòng họp, phòng làm việc, và các khu vực quản lý đều được tạo thành bởi các căn phòng thủy tinh.

Trước mắt là cửa sổ khổng lồ sát đất bằng thủy tinh, có thể ngắm cả một nửa Thượng Kinh ở phía xa xa.

Lúc này, trong phòng họp có hai người đàn ông.

Một người mặc âu phục màu bạc, nhìn qua tầm hơn 40 tuổi, người này có vẻ ngoài cường tráng, dáng người cao to.

Người còn lại thì mặc âu phục màu đen, đang ngồi xem tài liệu ở trên bàn.

Giang Chu nhìn thoáng qua từ phía xa xa.

Hắn biết hai người này một là Dương Minh Khôn và một là Phùng Nhạc.

Chỉ là hắn cũng rõ ràng rốt cuộc ai là ai.

Cốc cốc cốc!

Lúc này, chị gái tiếp tân liền tiến lên gõ cửa.

“Dương tổng, Phùng tổng, Giang tổng của Chu Tinh đã đến.”

Vừa dứt lời, hai người đàn ông đều ngẩng đầu lên.

Mặc dù bọn họ đã điều tra qua, cũng biết ông chủ của Chu Tinh này là một sinh viên đại học, nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy Giang Chu.

Bởi vì đối với bọn họ mà nói, gương mặt này thật sự quá trẻ tuổi.

“Giang tổng, hoan nghênh đại giá quang lâm.” Người đàn ông mặc âu phục màu đen đứng dậy trước: “Tôi chính là Dương Minh Khôn đã trò chuyện với anh, còn vị này là tổng giám đốc của chúng tôi, Phùng tổng.”

Phùng Nhạc mỉm cười: “Giang tổng, nghe danh không bằng gặp mặt, quả nhiên là tuấn tú lịch sự.”

“Khí chất của Phùng tổng, vừa nhìn đã biết là kiêu hùng trong giới kinh doanh rồi.”

“Ha ha ha, Giang tổng khách khí rồi, nào nào, mau mau mời ngồi.”

Vì vậy, ba người liền phân biệt ngồi xuống.

Lúc này, Giang Chu liền quan sát Phùng Nhạc ở đối diện.

Đây chính là người vẫn luôn đối đầu với cha vợ của mình, cũng chính là người có tỷ lệ rất lớn sẽ tiếp quản Phùng gia.

Quả nhiên là ngay cả khuôn mặt cũng lộ ra vẻ ưu tú.

“Giang tổng, nghe nói cậu là sinh viên đại học Thượng Kinh?”

Giang Chu gật đầu, thản nhiên như không mà trả lời: “Khai giảng sẽ là sinh viên năm thứ hai.”

Phùng Nhạc nhịn không được mà lộ ra vẻ khen ngợi: “Khi tôi bằng tuổi cậu, cả ngày chỉ biết chơi xe thể thao, đi mua đồ đắt tiền thôi.”

“Ha hả!”

Khóe miệng Giang Chu co quắp vài cái.

Lại cmn bị kẻ có tiền trang bức rồi.

Chờ tài chỉnh chảy về, ông đây cũng phải mua xe thể thao!

“Ồ đúng rồi, nhắc đến mới nhớ, cháu gái tôi cũng học ở đại học Thượng Kinh, cũng học năm thứ hai.”

Giang Chu rất bất ngờ khi Phùng Nhạc nhắc đến Phùng Tư Nhược: “Vậy sao? Không biết tiểu thư Phùng gia tên là gì?”

Phùng Nhạc uống một hớp nước: “Con bé tên là Phùng Tư Nhược, không biết cậu có quen biết hay không?”

“Hình như là không quen rồi.”

“Thật sao?”

Giang Chu gật đầu: “Bởi vì vừa vào học tôi đã bắt đầu vội vàng chuyện làm ăn rồi, cho nên không quá quen thuộc với đại đa số bạn học.”

Sau khi Phùng Nhạc nghe xong thì cũng tỏ ra hiểu: “Tay gấu và cá, vốn không thể chiếm được cả hai.”

“Xinh không?”

“Hả?”

“Cháu gái của ngài có xinh không?”

Phùng Nhạc hơi sững sờ: “Giang tổng thật biết nói đùa.”

Giang Chu giả bộ hơi ngại: “Lại nói, tôi còn chưa có bạn gái mà.”

“Ha ha ha, vậy hôm nào tôi sẽ giới thiệu cho hai người quen nhau, giờ chúng ta tâm sự chuyện hợp tác trước đi.”

“Cao không?”

“Hả?”

“Chính là Phùng đại tiểu thư có cao không? Có ảnh chụp không, cho tôi xem một chút.”

Phùng Nhạc nhịn không được mà nghẹn lời.

Tôi cmn bảo cậu bàn chuyện hợp tác trước, làm sao cậu lại có hứng thú với cháu gái tôi như vậy?

Cái này có thích hợp không?

Phùng Nhạc không nhịn đươc mà nhìn về phía Dương Minh Khôn ở bên cạnh.

Dương Minh Khôn tiến lại gần, nhỏ giọng nói: “Thanh niên mà, chuyện bình thường.”

Chương 411 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!