Một lúc lâu sau.
Phùng Nhạc dốc hết sức bú sữa mẹ mới có thể kéo đề tài câu chuyện từ cháu gái của mình về chuyện chính.
Mà rõ ràng là vị Giang tổng này vẫn còn chưa thỏa mãn với cái đề tài đó, cứ nhắc đến cháu gái mình là hai mắt cậu ta liền tỏa sáng, vừa nhắc đến chuyện hợp tác thì lập tức ảm đạm.
Người thanh niên này, vội vàng yêu đương như vậy sao?
“Khụ khụ, Giang tổng, cậu cảm thấy thế cục internet bây giờ thế nào?”
Giang Chu trầm ngâm một chút: “Ngành công nghiệp rác rưởi, đừng làm, làm khẳng định sẽ thua lỗ.”
Phùng Nhạc nghe thế liền sửng sốt: “Vậy vì sao quý công ty còn làm nghề này?”
“Mọi người làm thì thua lỗ, còn tôi làm thì đương nhiên là kiếm tiền rồi.”
“Khác biệt lớn như vậy sao?”
Giang Chu mỉm cười: “Bằng không thì tại sao nhiều công ty vẫn không dám nhảy vào cuộc như vậy?”
Phùng Nhạc nhìn thoáng qua Dương Minh Khôn: “Giang tổng quả nhiên là người ngay nói lời thẳng thắn, không biết ngài có đề nghị gì với chúng tôi không?”
“Ngành internet bây giờ, có ai không phải mò đá qua sông? Hiện giờ mới chỉ là giai đoạn cất bắc, tất cả kiến nghị đều sẽ rất phiến diện, đúng không? Hơn nữa tôi là bề dưới, nào dám kiến nghị cho một công ty lớn như Phi Độ chứ, không thích hợp đâu.”
“Giang tổng đừng coi nhẹ mình, những hành động của ngài trong nửa năm nay đều vô cùng chính xác, cho nên lời nói của ngài tuyệt đối có trọng lượng trong cái ngành này.”
Giang Chu nâng chén trà lên uống một ngụm: “Mọi người cũng biết được là mỗi bước đi của tôi đều chính xác sao?”
Dương Minh Khôn tiếp lời: “Những công ty mà ngài đầu tư đều đã bắt đầu chiếm lĩnh thị trường, đây là chuyện mà không phải ai cũng làm được.”
Phùng Nhạc cũng gật đầu: “Tôi cảm thấy Giang tổng đầu tư chính xác đến mức quái dị.”
“Không đến mức đáng sợ như nhị vị nói chứ?”
“Đầu tư công ty nào, công ty đó liền phát triển mạnh mẽ, như vậy còn không quái dị?”
Hóa ra quan điểm của đám người bên ngoài là như vậy.
Giang Chu thản nhiên đặt chén trà xuống.
Trước kia, tất cả mọi người đều cho rằng hắn đầu tư lung tung, hiện giờ tất cả mọi người lại cho rằng hắn có ánh mắt và tầm nhìn tốt.
“Phùng tổng, trong mắt của ngài, internet là thế nào?”
Phùng Nhạc suy tư một chút: “Là một vùng biển xanh thẳm, bên dưới mặt biển có cất giấu vô số cơ hội làm ăn và nguy cơ.”
Giang Chu nhìn về phía Dương Minh Khôn: “Vậy Dương tổng lý giải ra sao?”
“Lý giải của tôi cũng không khác Phùng tổng, là một vùng biển xanh có nguy hiểm và kỳ ngộ cùng tồn tại.”
Giang Chu mỉm cười: “Nhưng mà tôi có lý giải khác với hai người.”
Dương Minh Khôn và Phùng Nhạc liếc mắt nhìn nhau: “Vậy trong mắt Giang tổng, internet là cái gì?”
“Là một đám bột chưa được chạm vào.”
“Là sao?”
“Trước khi nhảy vào, chỉ có một đôi tay chạm vào bề mặt của đám bột này, muốn nặn muốn bóp thế nào cũng được, cho nên làm cái gì cũng có thể phát triển mạnh mẽ, chỉ khi càng ngày càng nhiều người nhảy vào, thì sẽ rất vất vả để có thể nắn bóp bột trong tay người khác.”
Lời này vừa dứt, hai người đối diện không khỏi rùng mình một cái.
Giang Chu tiếp tục mở miệng: “Internet bây giờ vẫn chưa có quy tắc, mà chúng ta chính là người chế định ra quy tắc, chúng ta làm trả tiền, người sử dụng phải trả tiền, chúng ta làm quảng cáo, người sử dụng phải xem quảng cáo.”
“Cho nên…”
“Ngay cả quy tắc còn có thể chế định, vậy làm cái gì mà chẳng phát triển chứ?”
Phùng Nhạc bỗng nhiên lại cảm thấy có một loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.
Không sai, nghành này bây giờ vẫn chỉ là một mớ hỗn độn, sau khi có người tiến vào, liền có thể dùng tiền để sáng tạo quy tắc.
“Nhưng vì sao Giang tổng lại nói ngành này là rác rưởi, còn nói sẽ thua lỗ tiền?”
Giang Chu mỉm cười: “Hot lên và kiếm tiền là hai chuyện khác nhau, coi như lượng truy cập lớn đến đâu, mà không thể quy đổi thành lợi ích thì có tác dụng gì?”
Phùng Nhạc hít sâu một hơi: “Đúng thế, thật ra tôi cũng muốn xin Giang tổng cố vấn cho về cái vấn đề quy đổi thành lợi ích thật này.”
“Anh muốn biết phương pháp xử lý từ lượng truy cập thành lợi ích thật?”
“Không sai, tôi muốn biết làm thế nào để có thể đãi vàng ở trên internet.”
Giang Chu lại cầm chén trà lên lần nữa, nhưng lần này hắn không vội mở miệng.
Đầu năm nay, dạy học trò sẽ khiến thầy chết đói.
Mấu chốt là người này còn đối nghịch với cha vợ của mình nữa.
Trên nguyên tắc mà nói, bọn họ là địch chứ không phải là bạn.
Hơn nữa, từ xưa đến giờ, con người của hắn là giúp thân chứ không giúp lý.
Ngoài ra, hôm nay hắn đến đây chỉ là vì tiếp xúc với Phùng Nhạc một chút thôi.
Từ cuộc trò chuyện này, hắn cũng cho rằng mình khá hiểu vị này rồi.
Phùng Nhạc có khí thế kiêu hùng, nhưng lại không đủ thủ đoạn của một kiêu hùng.
Có quyết đoán, có tàn nhẫn, nhưng dùng không đúng chỗ thì lại không tốt.
Ngoài ra, người này hoàn toàn không hiểu gì về sự phát triển của ngành internet này cả.
“Sao Giang tổng lại không lên tiếng?”
“Vấn đề Phùng tổng hỏi là phải mất phí mới có thể trả lời.”
Phùng Nhạc hơi sững sờ, sau đó liền nở nụ cười: “Tôi rất thích hợp tác với những người đi thẳng vào vấn đề!”
Chương 412 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]