Doãn Thư Nhã thở phì phò: “Cậu ăn cơm nhà tôi, ngủ phòng nhà tôi, thế mà lại dám đối xử với tôi như vậy.”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Cảm ơn đã chiếu cố, hay là để lần sau nhé?”
“Lần nào cũng nói lần sau, cậu tưởng tôi ngu thế à?”
“Không phải, tôi chỉ cảm thấy cô dễ lừa thôi.”
Doãn Thư Nhã yên lặng một lát, bỗng nhiên phản ứng: “Đó không phải là như nhau à?”
Giang Chu thở dài: “Thế này đi, cho tôi nợ trước đi, lần sau sẽ bù vào.”
“Đây là cậu nói đấy nhé?”
“Ừm, nói không giữ lời, liền biến thành Vương Bát Đản.”
“Được rồi, Vương Bát Đản, tôi sẽ tin cậu lần này.”
Giang Chu vừa định cúp máy, chợt nhớ đến một chuyện: “Lẽ nào bây giờ cô mới phát hiện là tôi đã rời đi?”
Doãn Thư Nhã nhất thời ấp úng: “Vậy… vậy thì thế nào? Lúc cậu đi cũng có nói cho tôi biết đâu.”
“Nhưng nếu như cô phát hiện sớm, thì tuyệt đối sẽ không chờ đến giờ mới gọi cho tôi.”
“Tôi…”
“Chẳng lẽ bây giờ cô mới rời giường?!”
“Cậu đừng có nói sang chuyện khác, dù sao lần sau nhất định phải dẫn tôi đi chơi! Nếu như cậu dám cho tôi leo cây, tôi sẽ cắt đứt cậu.”
Sau khi Giang Chu cúp máy, chợt cảm thấy đũng quần phát lạnh.
Sao phú bà này luôn thích ra ngoài chơi nhỉ, hơn nữa chơi thì chơi đi, tại sao còn phải bắt mình đi cùng?
Là một phú bà mà không có chút tôn quý và rụt rè nào, cả ngày chỉ biết chơi chơi chơi.
Có thể học Phùng Tư Nhược nhà mình một chút không?
Vừa ngoan ngoãn vừa biết lưu luyến gia đình.
Dù bào nàng ra ngoài chơi nàng cũng không dám chứ đừng nói là bảo nàng ra ngoài lêu lổng.
Đây mới là tiểu thư khuê các không ra khỏi cửa nha!
Nhưng đúng lúc này, cửa chống trộm của Giang gia bỗng nhiên mở ra.
Giang Chu còn cầm điện thoại di động, vẫn chưa kịp phản ứng.
Một thân thể mềm mại của thiếu nữ đã lao vào trong ngực của hắn.
Lúc này, mùi hương thanh nhã này để cho Giang Chu sửng sốt một chút, bỗng nhiên nuốt nước miếng.
“Nhu…Nhu Nhu, em nghe anh nói đã, anh và em không thể chơi trò này được.”
“Hơn nữa mẹ còn đang ở nhà, chúng ta sẽ bị cắt đứt chân đấy.”
“Dù em có nhớ anh đến đây đi nữa, nhưng đây chính là cửa chính đấy.”
“Nghe lời, mau chôn tình cảm xuống đáy lòng đi.”
Trong lúc nói chuyện, gương mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược bỗng nhiên đỏ lên.
Lúc nãy, nàng vẫn đang do dự không biết nên mở cửa hay không, kết quả liền nghe thấy giọng nói của Giang Chu.
Nàng đã chuẩn bị rất nhiều ngày, tất cả đều là vì khoảnh khắc này.
Giờ thì cuối cùng cũng thực hiện được rồi, không uổng công nàng đần độn chạy đến Lâm Giang.
Mà Giang Chu nhìn thấy cảnh này thì không khỏi trợn tròn mắt lên.
Trong mắt của hắn viết đầy kinh ngạc, dường như không thể nào xác định rõ cảnh trước mặt mình là ảo giác hay là thật.
Thì ra không phải là Nhu Nhu, mà là Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta chạy ngàn dặm đến cửa?!
Cũng không thể trách Giang Chu không nhận ra được.
Hắn làm sao có thể ngờ được cô công chúa sợ đám đông nhà ta sẽ chạy từ Bắc Hải đến Lâm Giang?
Đây căn bản chính là chuyện không thể xảy ra.
Cô bé này gần 20 tuổi rồi, mà còn không dám đi dạo phố ở Bắc Hải nữa là.
Cho nên, khi nàng ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, để lộ ngũ quan xinh đẹp và tinh tế kia.
Giang Chu thậm chí còn cảm thấy thời gian đều đọng lại.
“Sao em lại ở đây?”
Phùng Tư Nhược cắn môi, dùng giọng nói vo ve như muỗi để nói: “Em… em hơi nhớ anh.”
Giang Chu vẫn chưa tỉnh táo lại hoàn toàn: “Em là tiên nữ trong mơ của anh sao?”
“Không phải mơ!”
“Em đi một mình đến à?”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Đinh Duyệt mua vé cho em, lại tiễn em ra sân bay.”
Giang Chu vô cùng kinh ngạc: “Em còn học được đi máy bay rồi? Khá nha.”
“Ừm…”
“Vậy hôm nay em mới đến à?”
Phùng Tư Nhược lắc đầu trong ngực Giang Chu: “Đến từ hôm qua rồi.”
Giang Chu nhất thời véo má nàng: “Chẳng trách hôm qua mẹ lại nấu nướng thịnh soạn như vậy, có phải em còn cố tình gạt anh không?”
“Đau…đau quá.”
“Lần sau còn dám nói láo gạt anh không?”
Phùng Tư Nhược ra vẻ đáng thương mà lắc đầu: “Không dám nữa.”
Giang Chu thả tay ra: “Vậy còn tạm được.”
Phùng Tư Nhược giơ tay lên, xoa xoa mặt mình.
Nàng cảm thấy nếu tiếp tục bị bóp như vậy, bên phải sẽ lớn hơn bên trái một chút mất.
Lúc này Giang Chu bỗng nhiên nghĩ đến thứ gì đó: “Đây chính là quà mà em nói à? Em chuyển phát nhanh chính bản thân mình đến luôn?”
“Đúng vậy!”
“Con bà nó, em đã thành công trong việc tán tỉnh anh rồi đấy.”
Phùng Tư Nhược liền nở một nụ cười hết sức vui vẻ.
Nàng cũng đã nghĩ đến cảnh này thì chạy đến đây.
Được người mình nhớ thương đáp lại là một chuyện vui vẻ không gì sánh kịp.
Cùng lúc đó, Hàn Nhu cũng đã đi ra.
Nàng đeo một cái tạp dề hoa, trong tay còn cầm một cái xẻng để xào rau.
“Anh, rốt cuộc anh cũng về rồi, Phùng Tư Nhược đã chờ anh một ngày một đêm rồi đấy.”
Giang Chu mỉm cười nhìn Hàn Nhu: “Rất tốt, chờ anh nghỉ một lát rồi sẽ trừng trị em.”
Hàn Nhu hơi sững sờ, sau đó nuốt nước miếng: “Dựa…dựa vào cái gì mà trừng trị em?”
Chương 417 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]