Giang Chu nói tiếp: “Em dám chơi báo tên đồ ăn với anh, lại còn không nói cho anh biết là Phùng Tư Nhược đến, làm anh đau lòng muốn chết, suýt nữa còn nghi ngờ bản thân mình không phải con ruột luôn.”
“Không nên trách em, là do Phùng Tư Nhược yêu cầu em, cô ấy nói đây là bất ngờ, để em không nói cho anh biết.”
Giang Chu liếc nhìn Phùng Tư Nhược: “Anh biết, nhưng anh không nỡ đánh cô ấy, cho nên liền mang em ra thay thế vậy.”
Hàn Nhu kêu một tiếng mẹ, rồi cuống quít chạy vào trong nhà bếp để mách lẻo.
Cùng lúc đó, Giang Chu nắm tay Phùng Tư Nhược đi vào phòng khách.
“Đêm qua em ngủ ở đâu?”
“Ngủ ở phòng anh.”
Giang Chu không khỏi giơ ngón tay cái lên: “Khá lắm, biết chủ động chui vào trong chăn của ông xã rồi à?”
Phùng Tư Nhược sợ hết hồn, vội vàng nhìn thoáng qua phía nhà bếp: “Còn…còn không pahri, không nên nói lung tung nha.”
“Nhìn dáng vẻ nhát gan của em này, cũng không biết làm sao lại dám chạy đến đây nữa.”
“Lấy can đảm … “
Giang Chu bỗng nhiên cau mày: “Nhưng mà anh chưa nói cho em biết địa chỉ cụ thể mà, sao em lại tìm đến đây được?”
Phùng Tư Nhược ngẩng mặt lên, ra vẻ khờ dại mà nhìn Giang Chu: “Em nhìn thấy xe của anh ở trước cửa.”
“Tầng thì sao?”
“Anh đã nói là không gọi anh là ông xã, anh liền nhảy từ tầm năm xuống…”
Giang Chu nhịn không được mà thán phúc: “Đúng là em chỉ nhát gan, chứ không ngu ngốc chút nào nhỉ.”
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, trong mắt viết đầy vui sướng và mừng rỡ.
Chẳng mấy chốc, bữa tối của Giang gia đã được bày lên bàn ăn.
Giang Chu nhìn một đống món ăn đủ cả sắc hương vị ở trên bàn, không khỏi cảm thấy lệ nóng dưng tròng.
Mẹ ơi, rốt cuộc mẹ biết làm bao nhiêu món ăn?
Nếu như con không tìm bạn gái, vậy đời này con có được ăn mấy món này không?
Trời ạ, đây là món ăn gì chứ?
Mẹ ruột mình lại có kỹ thuật xắt rau cao siêu như vậy sao?
Giang Chu cảm động đến mức nước mắt đều chảy từ miệng.
Viên Hữu Cầm trợn mắt liền nhìn Giang Chu một cái, lại đưa tay vỗ cái đầu chó của hắn.
“Con làm gì thế? Đừng để nước dãi nhỏ vào đồ ăn!”
“Mẹ, vì sao đây là lần đầu tiên con nhìn thấy mấy món này?”
Gianh Hoành Sơn nhấp một ngụm rượu: “Đừng nói là con, cha cũng chưa được thấy mấy lần nữa kìa.”
Viên Hữu Cầm mỉm cười đắc ý: “Năm đó, ông ngoại của con là ‘Song đạo thần trù’, mẹ cũng chỉ được truyền một chút xíu thôi.”
“Hắc bạch lưỡng đạo à?”
“Đương nhiên là ‘Hồng bạch lưỡng đạo!”
Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Mặt mũi của em lớn vậy sao?”
Phùng Tư Nhược phồng má lên, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn dì.”
“Đêm qua đã cảm ơn nhiều rồi, đừng cảm ơn nữa.”
Lúc này, Hàn Nhu đần độn mà nhìn chằm chằm vào bàn ăn: “Có thể…có thể ăn chưa?”
“Ăn đi ăn đi, không ăn sẽ nguội mất.”
“Trời ơi, tại sao món đậu này lại có vị của sườn chứ?”
Giang Chu khen không dứt miệng, tựa như giờ mới biết mẹ ruột của mình vậy.
Chẳng mấy chốc, bữa cơm tối thịnh soạn đã tuyên bố kết thúc.
Hàn Nhu và Giang Chu chơi kéo búa bao, để xem ai sẽ phụ trách nhiệm vụ lau bàn và rửa bát.
Cuối cùng, em gái Hàn của chúng ta đã thua, rưng rưng đi vào nhà bếp.
Kết quả Viên Hữu Cầm thương con gái, vì vậy gánh nặng này liền rơi vào trên người Gianh Hoành Sơn.
Cha già vốn đang cười ha ha vì Phùng Tư Nhược đến.
Kết quả… đối mặt với chồng bát đĩa kia thì không cười nổi nữa.
Đến đêm khuya, thành phố Lâm Giang yên lặng như tờ.
Phùng Tư Nhược tắm rửa xong, nàng vừa đi ra khỏi nhà tắm, liền bị Giang Chu đang canh giữ trước cửa phòng tắm kéo vào phòng ngủ.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có tiếng kim đồng hồ trên tường đang chạy.
Phùng Tư Nhược mượn ánh trăng từ ngoài cửa sổ để khẩn trương nhìn Giang Chu.
“Anh… anh làm cái gì nha?”
Giang Chu mỉm cười, ép nàng vào vách tường: “Em đã tự đưa đến cửa rồi, vậy anh sẽ không khách khí nữa.”
“Không… không được!”
Phùng Tư Nhược khẩn trương núp ở phía sau cửa giống như một con thỏ nhỏ bị kinh sợ.
Dáng vẻ này của nàng làm cho Giang Chu nhớ đến lần đầu tiên gặp nàng ở bên ngoài phòng tập luyện.
Đáng thương, bất lực, bơ vơ…
Chỉ là hai má phồng lên, giống như hai cái bánh bao.
Giang Chu kéo tay của nàng: “Hôm nay, anh cho em hai lựa chọn.”
Phùng Tư Nhược ngẩng đầu lên: “Là hai cái nào?”
“Ngoan ngoãn nằm xuống, bị anh ăn.”
“Vậy…vậy em chọn cái thứ hai.”
“Không ngờ em lại thích thứ này, loại thứ hai chính là, anh ngoan ngoãn nằm xuống, em đến ăn anh.”
Phùng Tư Nhược lại lùi về góc nhà lần nữa: “Em…sau này em sẽ không đến nữa.”
Giang Chu có chút hăng hái mà nhìn nàng: “Không có lần sau, lần này em sẽ không chạy thoát đâu.”
Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, cửa phòng bị đẩy ra.
Đầu chó của Giang Chu bị nện mạnh vào cửa.
“Anh, anh đang làm gì thế?”
Giang Chu ngẩng đầu: “Em mở cửa kiểu đấy, ít nhiều gì cũng có chút ân oán cá nhân đấy.”
Hàn Nhu hừ một tiếng, thò đầu vào trong: “Tư Nhược, mẹ chị nói là, đêm nay em ngủ với chị.”
“Khoan đã, anh không đồng ý.”
“Mẹ nói là không cần anh đồng ý, còn nói anh không được bắt nạt Tư Nhược.”
Chương 418 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]