Lúc này, trong phòng không bật đèn, bốn phía đều là một màu đen kịt và không có tiếng động gì, chỉ có ánh trăng bên ngoài cửa sổ là rơi vào trên mặt bàn.
Giang Chu nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ một giấc, nhưng chẳng mấy chốc, hắn đã bất đắc dĩ mà mở mắt ra.
“Vừa nghĩ đến chuyện Phùng Tư Nhược nằm ngủ ở phòng bên cạnh là không ngủ được, sao thể nhỉ?”
“Chẳng lẽ mình thật sự là một tên háo sắc?”
“Không phải, không thể nào đâu, mình chính là một thiếu niên ngoan ngoãn mà!”
Giang Chu trấn tĩnh lại, chuẩn bị đi ra ngoài uống cốc nước để tỉnh táo lại một chút.
Vì vậy, hắn đi ra phòng khách, rót cho mình một cốc nước.
Sau đó vừa uống nước vừa nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ.
Nhịp điệu sống của thành phố Lâm Giang này không sôi nổi lắm.
Đại đa số người đều có thói quen là mặt trời mọc thì dậy đi làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi.
Cho dù có người thức đêm, thì cũng chỉ là đám người trẻ tuổi sung sức không có chỗ phát tiết mà thôi.
Chuyện này cũng là do bây giờ mới là năm 2010, nền văn hóa hướng nội vĩ đại vẫn chưa được truyền bá ra ngoài.
Cho nên rất nhiều nhà đều là, vừa vào đêm thì liền tắt đèn.
Lúc này, trong khu chung cư rất yên tĩnh, ngay cả mấy con chó hoang cũng nhịn không được mà đi nhẹ bước khẽ.
Dù cho thỉnh thoảng vẫn có vài tiếng mèo kêu, nhưng cũng không có gì to tát cả.
Giang Chu uống một hớp, yên lặng duỗi người một cái.
Nhưng đúng lúc này, một âm thanh rất nhỏ bỗng nhiên vang lên trong căn nhà tĩnh lặng.
Két một tiếng.
Cửa phòng của Hàn Nhu chậm rãi mở ra.
Phùng Tư Nhược mặc đồ ngủ lén lút thò đầu ra, nàng còn đi một đôi dép lộ ngón trên chân.
Mặc dù phòng khách rất tối, nhưng những ngón chân béo mập và dễ thương của nàng vẫn trắng nõn như phát sáng.
Phòng của Giang Chu nằm ở đối diện phòng ăn.
Mà phòng của Hàn Nhu thì nằm ở chính giữa.
Ánh mắt Phùng Tư Nhược vẫn luôn hướng về phía cửa phòng của Giang Chu.
Cho nên nàng đưa lưng về phía nhà ăn, không hề cảm nhận được ánh mắt đang dõi theo nàng của Giang Chu.
Trong phòng khách chỉ có tiếng đồng hồ kêu tích tắc.
Phùng Tư Nhược đứng yên tại chỗ một lúc, cũng không biết nàng đang suy nghĩ gì.
Giang Chu nhịn không được mà khoanh tay trước ngực, có chút hăng hái mà nhìn nàng.
Thì ra cô bé này cũng không ngủ được giống như mình.
Nếu tất cả mọi người đều đã giống nhau, vậy chứng tỏ mình không phải là một tên háo sắc rồi.
Cái này cùng lắm chỉ có thể coi như là tâm ý tương thông.
Hoặc là, Phùng Tư Nhược cũng là một kẻ háo sắc.
Giang Chu cố gắng để cho hô hấp của mình chậm lại, để mình chìm vào giữa bóng đêm.
Hắn không muốn để cho Phùng Tư Nhược biết rằng mình đang nhìn nàng.
Chủ yếu là vì hắn rất tò mò, không biết cô bé này sẽ làm gì tiếp theo đây.
Nhưng đúng lúc này, Phùng Tư Nhược bỗng nhiên di chuyển rồi.
Nàng cẩn thận từng li từng tí mà di chuyển từ cửa phòng của Hàn Nhu đi đến cửa phòng của Giang Chu.
Khoảnh cách này tối đa chỉ bốn năm bước chân, nhưng nàng lại dùng đến tận ba phút, có khi còn nhiều hơn.
Sau đó, nàng vụng trộm dán vào cửa phòng của Giang Chu, dường như là đang muốn nghe âm thanh ở bên trong.
Nhưng Giang Chu đang ở trong nhà ăn, trong lòng làm sao có âm thanh gì?
Dường như Phùng Tư Nhược đang cảm thấy rất khó hiểu vì sự yên ắng này.
Dù sao nàng cũng từng ngủ một đêm với Giang Chu ở trong bệnh viện.
Tiếng ngáy to của Giang Chu vẫn còn khắc sâu trong ký ức của nàng.
Cho nên… tại sao trong phòng lại yên tĩnh như vậy chứ?
Vì vậy, Phùng Tư Nhược lại hơi do dự, cuối cùng đã lấy hết can đảm để đẩy cửa phòng của Giang Chu ra.
Giang Chu nhìn từ đầu đến cuối, hai mắt không khỏi sáng lên.
Khá lắm, ai dám nói Phùng Tư Nhược nhát gan! Cô bé này cũng dám chơi tập kích ban đêm nha!
Giang Chu cảm thấy mình phải thay đổi ấn tượng với Phùng Tư Nhược rồi.
Cùng lúc đó, trong phòng của Giang Chu.
Giang Chu hít sâu một hơi, lặng lẽ đi vào bên trong.
Gò má của nàng hơi hồng hồng, dường như là đang rất khẩn trương.
Hàng lông mi dài hơi run nhè nhẹ, đôi mắt sáng ngời thì lóe sáng.
Thật ra nàng không có thói quen ngủ trong giường với người khác.
Nhất là trên giường Hàn Nhu thì căn bản là không ngủ nổi.
Cho nên, khoảng thời gian đó nàng vẫn luôn suy nghĩ xem Giang Chu đang làm gì.
Ai ngờ càng nghĩ lại càng tò mò, liền nhịn không được mà đi qua.
Bởi vì khi còn ở trường học, mỗi khi trời tối là hai người sẽ chat chít với nhau.
Cho nên Phùng Tư Nhược cũng biết thời gian nghỉ ngơi và làm việc của Giang Chu, cũng biết Giang Chu không có thói quen thức đêm.
Dưới cái nhìn của nàng, chắc hẳn Giang Chu đã ngủ rồi.
Coi như nàng có vụng trộm vào xem một chút, vậy cũng sẽ không bị bắt quả tang.
Phùng Tư Nhược lấy can đảm, tiếp tục đi sâu vào trong.
Ai biết khi nàng đến gần giường, liền phát hiện trên giường căn bản không có người.
“Ủa?”
Phùng Tư Nhược đần độn đứng một lát, trong mắt viết đầy mờ mịt.
Chương 420 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]