Trước khi đến, nàng đã suy nghĩ qua tất cả các tình huống bất ngờ rồi, nhưng duy chỉ không suy nghĩ đến chuyện Giang Chu không ở trong phòng.
Nhưng nàng cảm thấy, cái đầu nhỏ của mình cũng không nghĩ ra tình hình này được.
Vì vậy, nàng dự định rút lui trước rồi tính sau.
chưa nổ súng, vậy lặng lẽ rời khỏi thôn là được.
Ai ngờ Phùng Tư Nhược vừa quay đầu lại, lập tức liền đụng phải lồng ngực ấm áp, mùi vị và xúc cảm này đều khiến cho nàng cảm thấy quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Thật giống như… nàng vốn nên nằm trong lồng ngực này vậy.
Ngay sau đó, bỗng nhiên có hai cánh tay vòng qua ôm lấy nàng.
Dường như là muốn ôm nàng, khiến cho nàng càng thêm khẩn trương và hoảng hốt.
“Đêm hôm khuya khoắt lại không ngủ, chạy đến phòng anh để thâu hương trộm ngọc, đúng không?”
“Không có… không có.”
Phùng Tư Nhược không thừa nhận, chỉ là con ngươi né tránh kia đã bán đứng nàng rồi.
Giang Chu nhếch miệng cười: “Lần đầu tiên có Hàn Nhu cứu em, lần này ai sẽ cứu em đây?”
“Em chỉ muốn qua xem anh đã ngủ hay chưa thôi…”
“Không sao, anh vẫn luôn cho rằng mục đích không quan trọng, quan trọng là…kết quả.”
Phùng Tư Nhược nhíu mũi một cái: “Anh không được bắt nạt em nha.”
Giang Chu cúi đầu nhìn nàng: “Có muốn ngủ chung với anh không?”
“Không…”
“Anh chỉ ôm em ngủ giống như lần trong bệnh viện thôi.”
Phùng Tư Nhược cũng hơi động lòng: “Vậy anh không thể động lung tung.”
Giang Chu trầm ngâm một lát: “Anh sẽ cố gắng.”
Hắn nói tiếp: “Muốn hay không, cho câu trả lời chắc chắn nào.”
“Muốn.”
Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt sạch sẽ được ánh trăng chiếu rọi lại trở nên hết sức trong suốt.
“Em đúng là to gan bằng trời mà.”
“Hừm!”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó nhẹ nhàng nằm lên giường.
Nếu như đã muốn ngủ chung, vậy nằm xuống ngủ chung là được.
Chuyện quá đơn giản.
Chuyện này còn đơn giản hơn cả chuyện tỏ tình với người mình thích.
Chỉ là loại chuyện đơn giản này, cũng có thể tạo thành hậu quả khá rắc rối.
Ví dụ như nhận được 10 tháng nghỉ ngơi gì gì đó.
Lúc này, hai người đang đắp chung một cái chăn mỏng.
Mặt đối mặt, cả hai đều nhìn lẫn nhau.
Bởi vì cái giường này của Giang Chu rộng hơn cái giường trong phòng bệnh một chút, cho nên lúc này bọn họ vẫn nằm rất gần nhau.
Giang Chu cố tình hô hấp thật mình, làm cho dòng khí nóng rực thổi qua mặt nàng.
Chỉ một lát, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược đã bị nhuộm một lớp đỏ bừng.
Non mịn, trắng nõn, trơn bóng, hồng hào.
Phùng Tư Nhược vươn tay xoa xoa mũi, lộ ra biểu cảm thở phì phò.
“Em có biết nằm chung giường với một người đàn ông là có ý gì không?”
Phùng Tư Nhược lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Có ý gì nha?”
Giang Chu mỉm cười: “Có nghĩa là, nếu như em không làm vợ anh, sau này chắc chắn sẽ không ai thèm.”
“Không tin.”
“Thật đấy, em không tin thì đi hỏi cố vấn tình cảm của em đi.”
Phùng Tư Nhược hơi nhíu mũi lại, rồi chôn đầu vào trong ngực Giang Chu.
Nàng đương nhiên biết chuyện này là thật, cho nên không cần hỏi.
Bởi vì ngoại trừ Giang Chu ra, thì trong tim của nàng chưa từng xuất hiện người nào khác.
“Tại sao không nói chuyện?”
“Em buồn ngủ rồi, không muốn nói chuyện…”
Giang Chu nhíu mày: “Nhưng rõ ràng là em đang dùng cái bàn chân lạnh như băng của mình để đạp vào bắp chân của anh mà.”
Phùng Tư Nhược nhịn không được mà ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, biểu cảm có chút oán trách, rồi đấm nhẹ vào ngực của Giang Chu.
“Không được phép nói em…”
“Được rồi được rồi, không nói em, ngủ đi.”
Giang Chu lật người nằm ngửa lên, cũng đặt hai tay ra sau đầu.
Nói thật, hiện giờ hắn có chút không ngủ nổi.
Dù sao hắn cũng là một người đàn ông chân chyinhs, làm sao có thể ngủ nổi trong thời điểm này chứ?
Nhưng Giang Chu cũng không thể nào hành động như một người đàn ông chân chính được, bởi vì quý bà Viên Hữu Cầm nói đúng.
Con gái nhà người ta lần đầu tiên đến nhà làm khách, phải dành cho nàng đủ sự lễ phép và tôn trọng.
Nhưng ai ngờ Phùng Tư Nhược lại căn bản không nhắm mắt.
Nàng chui đầu ra khỏi chăn, lẳng lặng nhìn Giang Chu.
“Làm sao vậy?”
“Anh…anh ôm em.”
Phùng Tư Nhược mở miệng nói như muỗi vo ve, gò má dễ thương đã đỏ ửng.
Sáng sớm hôm sau.
Hàn Nhu tỉnh lại từ giấc mơ.
Lúc này, sắc trời bên ngoài cửa sổ đã sáng trưng.
Phía ngoài còn có tiếng ve kêu inh ỏi.
Nàng ngáp một cái, rồi dùng sức toàn thân để duỗi người, mãi cho đến khi xương cột sống kêu một tiếng thì mới thôi.
Vẫn là phụ nữ mới có thể tàn cmn nhẫn với bản thân mình.
Nhưng Hàn Nhu lại ngây ngốc mà yên tĩnh một lúc lâu.
Nàng bỗng nhiên ý thức được một vấn đề.
Đêm qua, nàng căn bản không phải ngủ một mình, nhưng tại sao trên giường chỉ còn một mình nàng?
“Phùng… Phùng Tư Nhược?”
“Phùng Tư Nhược đâu rồi?”
Hàn Nhu không khỏi trợn tròn mắt, lập tức bò ra mép giường, nhìn xuống dưới giường.
Không có à?
Chẳng lẽ rời giường rồi à?
Hàn Nhu dụi dụi mắt, mở cửa phòng đi ra phòng khách.
Chương 421 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]