Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 422: CHƯƠNG 422: EM KHÔNG THEO ANH, LIỀN KHÔNG CÓ AI THÈM! (2)

Bây giờ đã là bảy rưỡi sáng rồi.

Lúc này cha mẹ đã đi đến cơ quan rồi.

Trên bàn còn có bữa sáng, và một tờ giấy nhắc bọn họ ăn sáng.

Hàn Nhu ngáp một cái, đi về phía phòng vệ sinh.

Nhưng rất kỳ lạ, Phùng Tư Nhược cũng không có ở trong này như những gì Hàn Nhu nghĩ, chứng tỏ không phải Phùng Tư Nhược rời giường rồi tắm rửa trước.

Vậy rốt cuộc Phùng Tư Nhược đi đâu?

Chẳng lẽ ngủ một giấc liền bị mất tích rồi?

Đúng lúc này, cửa phòng Giang Chu bị đẩy ra.

Hàn Nhu quay đầu lại, tiếng ‘Anh’ còn chưa kịp phát ra.

Kết quả vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy Phùng Tư Nhược đang mơ mơ màng màng đi ra ngoài, dường như nàng rất mệt mỏi, đôi mắt to đã không mở ra nổi.

Hàn Nhu nhìn thấy cảnh này liền bối rối.

“Phùng… Phùng Tư Nhược, sao em lại đi ra từ phòng anh trai của chị?”

Phùng Tư Nhược nhớ lại cái cớ mà tối hôm qua Giang Chu đã nghĩ thay cho nàng: “Em…có thể là do em bị mộng du.”

“Mộng du…?”

Hàn Nhu sửng sốt một lát, sau đó liền lấy lại tinh thần.

Mộng du có thể chính xác bơi đến phòng của anh trai mình như vậy sao?

Không thể nào, nàng cũng không phải là thiếu nữ ngu ngốc.

Hàn Nhu mang theo ánh mắt nghi ngờ màn hìn Phùng Tư Nhược đang bối rối, nhưng bối rối thì bối rối, cô công chúa sợ đám đông của chúng ta vẫn không nhịn được mà ngáp một cái.

Hàn Nhu nhìn thấy cảnh này, cái miệng nhỏ không khỏi há hốc ra.

Nàng liên tưởng đến những cảnh tượng trong quyển manga dưới gối của anh trai.

“Phùng Tư Nhược, em… tối hôm qua em mệt mỏi lắm à?”

“Ừm!”

Hàn Nhu cắn môi, gò má cũng hơi nóng lên: “Vất vả cho em rồi.”

Phùng Tư Nhược hơi cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Thật ra thì quen rồi sẽ tốt …”

“Tối hôm qua… bao lâu?”

“Cả đêm.”

Hàn Nhu như bị sét đánh, thậm chí còn cảm thấy khó tin: “Anh trai quả thực không phải người mà, tại sao có thể như vậy chứ??!”

Phùng Tư Nhược rất mờ mịt khi nghe thấy câu này.

Ngáy to tất nhiên là ngáy cả đêm rồi.

Chẳng lẽ còn có người vừa ngáy vừa nghỉ sao?

Nàng chỉ biết Giang Chu sẽ ngáy to đến khi tỉnh ngủ thôi.

Nhưng nàng không sợ, chỉ cần quen với tiếng ngáy của Giang Chu là được rồi.

Phùng Tư Nhược nghĩ đến đây lại nhịn không được mà ngáp một cái.

Hàn Nhu nhìn Phùng Tư Nhược, trong mắt viết đầy đau lòng.

Nàng cảm thấy anh trai của mình quá không biết thương hương tiếc ngọc.

“Tư Ngược, em mau về phòng ngủ bù đi.”

“Vâng.”

Phùng Tư Nhược mơ mơ màng màng đi vào phòng Hàn Nhu, sau đó liền chìm vào giấc ngủ say.

Đúng lúc này, Giang Chu cũng rời khỏi phòng mình.

Hắn duỗi người một cái, chỉ cảm thấy tối hôm qua ngủ rất thoải mái.

Chỉ là chân không thể duỗi thẳng, nên có chơi ánh hưởng đến chất lượng giấc ngủ.

Xem ra đã đến lúc phải thương lượng với quý bà Viên Hữu Cầm một chút rồi.

Không bằng nhân dịp này, đi mua một căn nhà để ngủ giường lớn đi.

“Ủa? Nhu NHU, sao em dậy sớm vậy?”

“Cầm thú!”

“Ủa, hả hả???”

“Hừ!”

Hàn Nhu hất tóc, quay người đi vào nhà vệ sinh.

Giang Chu nhìn thấy cảnh này thì rất mê man và khó hiểu.

Cầm thú?

Đây là đâu?

Tôi là ai?

Có phải có hiểu lầm gì đó rồi không?

Mười giờ sáng.

Nhiệt độ của thành phố Lâm Giang từ từ tăng cao.

Giang Chu chậm rãi bước ra khỏi khu chung cư, đi đến khu vực trồng cây, chia con đường giao thông ra làm hai.

Hắn gặp mặt Quách Vĩ ở đó, hai tên một trái một phải ngồi xổm bên lề đường.

“Sao ông lại có thời gian gọi tôi ra ngoài chơi?”

Giang Chu liếc mắt nhìn Quách Vĩ một cái: “Anh em tốt gặp mặt, có bận đến đâu cũng phải dành chút thời gian mà!”

Quách Vĩ cũng nhìn Giang Chu một cái: “Nói thật, tôi không tin!”

“Tôi cũng không tin, thật ra là vì tôi bị đuổi ra ngoài.”

“Bị dì đuổi?”

“Bị em gái đuổi.”

Giang Chu buồn bực nhặt một viên đá lên, ném về phía vườn hoa ở đối diện, hắn cũng không hiểu vì sao Hàn Nhu lại không cho hắn tiếp cận Phùng Tư Nhược trong vài ngày tới.

Còn nói Phùng Tư Nhược cần được nghỉ ngơi thật tốt.

Đây đều là cái lung ta lung tung gì chứ?

“Giang Chu, cầm điện thoại di động giúp tôi một chút, tôi đi vệ sinh.”

“Đi vệ sinh thì không cầm điện thoại được?”

“Nhà vệ sinh trong công viên này không có tín hiệu, nếu Dương Hân nhắn tin mà tôi không trả lời ngay thì cô ấy sẽ nổi giạn.”

“Rồi sao?”

“Nếu ông thấy có tin nhắn, thì trả lời giúp tôi một hai câu.”

Trời ạ, lại ép ông đây ăn thức ăn cho chó?!

Vẫn còn là loại vạch mồm nhét thẳng vào miệng?!”

Giang Chu hung hăng lườm Quách Vĩ một cái, nhưng vẫn nhận điện thoại di động.

Dù sao cũng là anh em tốt nha.

Chút chuyện này vẫn phải giúp.

Kết quả Quách Vĩ vừa đi không lâu, quả nhiên đã có tin nhắn đến.

Dương Hân: “Sau này già đi, nếu như em chết trước thì làm sao bây giờ?”

Dương Hân: “Em cảm thấy, anh vẫn nên tìm một người bạn già, như vậy ốm đau cũng có người chăm sóc.”

Dương Hân: “Anh cảm thấy thế nào?”

Trời ạ…

Tình yêu của hai người này ngây thơ đến vậy sao?

Giang Chu quyết định dạy bảo bọn họ một chút, vì vậy liền giơ tay lên đánh chữ.

“Anh không đồng ý.”

Dương Hân lập tức trả lời: “Nghe em, nhất định phải tìm một người bạn già, không cần phải cô đơn vì em.”

Khóe miệng Giang Chu khẽ cong lên, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím.

“Bạn già thì quên đi, anh muốn tìm một cô gái trẻ.”

“… .? GÌ CƠ?”

Một câu nói, ấm áp đến mức làm cho người ta phát khóc!

Chương 422 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!