Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 428: CHƯƠNG 428: BỮA TIỆC GIA ĐÌNH BẢY NGƯỜI! (2)

Lúc này, Sỡ Ngữ Vi thay dép xong, liền lặng lẽ liếc nhìn Phùng Tư Nhược.

Thật ra thì trước khi vào nhà, nàng thấy rất khẩn trương.

Bởi vì nàng biết Phùng Tư Nhược cũng đang ở trong nhà của Giang Chu.

Nếu mình cứ đi vào như vậy thì có thích hợp không?

Cứ giống như là đang muốn tranh đoạt cái gì đó vậy.

Nhưng khi nàng ngẩng đầu lên, thì liền thấy Phùng Tư Nhược đang mỉm cười nhìn mình, nụ cười kia ngọt như cốc trà sữa được thả thêm hai gói đường vậy.

Một cô bé rất ngọt rất rất ngọt…

Vì vậy, Sỡ Ngữ Vi lập tức thả lỏng hơn nhiều, nàng phát hiện mình đã suy nghĩ nhiều rồi.

Phùng Tư Nhược căn bản không có ý tứ không hoan nghênh mình.

Phùng Tư Nhược vẫn cứ ngọt ngào đáng yêu như vậy, giống như một trái mật đào có thể bóp ra nước vậy.

Hai người nhìn nhau, lại có một cảm giác thân thiết không nói rõ.

Hôm nay, Phùng Tư Nhược mặc một chiếc váy trắng như tuyết, mái tóc dài được buộc thành đuôi ngựa bởi một sợi dây chun màu xanh.

Da thịt trắng như tuyết lại lộ ra một màu hồng hồng dễ thương và sạch sẽ.

Trên chân là một đôi dép màu trắng.

Bởi vì nàng chạy qua chạy lại để giúp đỡ, cho nên trên trán còn có vài giọt mồ hôi.

Mà Sỡ Ngữ Vi thì mặc một chiếc váy học sinh màu đen có thắt lưng, nơi cổ áo được thiết kế thành màu trắng để thể hiện sự tương phản.

Mái tóc dài đen nhánh rủ xuống hai vai.

Trên cái cổ thiên nga trắng như tuyết còn có một viên kim cương nhỏ đang lóe sáng.

Hình ảnh hai người đối diện nhau này, nhìn giống như một bức tranh.

Nhưng mà lại càng xinh đẹp hơn so với một bức tranh.

“Đũa của bạn này!” Phùng Tư Nhược bỗng nhiên mở miệng, nàng đưa một đôi đũa cho Sỡ Ngữ Vi.

Sỡ Ngữ Vi thấy cảnh này, cũng móc một quả hồng khô thật to từ trong túi ra để đưa cho Phùng Tư Nhược.

“Đây là mình mang từ quê ra, ăn ngon lắm.”

“Cảm ơn.”

Phùng Tư Nhược tiếp nhận quả hồng khô, đột nhiên nàng lại cảm thấy tình cảnh này có chút quen thuộc.

Sỡ Ngữ Vi cũng không khỏi sững sờ, dường như có một loại cảm giác đã từng trải qua.

Ngay sau đó, hai cô bé đều nhớ ra.

Không phải là giống với lần gặp mặt trong khách sạn sao?

Một người cho kẹo, một người đưa nước.

Cùng lúc đó, Giang Chu bị Quách Vĩ kéo qua một bên.

Hiện giờ Quách Vĩ rất khiếp sợ.

Bởi vì dung mạo của Sỡ Ngữ Vi đã cực kỳ xinh đẹp rồi.

Bằng không thì nàng cũng không phải là hoa khôi của cả trường trong ba năm liền.

Thậm chí khi đến đại học Thanh Bắc thì nàng cũng được rất nhiều người săn đón.

Không thể nói không có những cô gái có dung mạo như vậy, nhưng có thể nói là rất hiếm.

Thế mà trong nhà Giang Chu lại còn có một tồn tại như vậy.

“Lão Giang, rốt cuộc cô gái buộc tóc đuôi ngựa kia là ai?”

“Lần trước tôi đã nói với ông rồi mà.”

Mặt Quách Vĩ tràn đầy khiếp sợ: “Đây chính là tiểu bảo bối mà ông đã nói á?”

Giang Chu gật đầu: “Cô ấy hơi sợ người lạ, cho nên ông chưa được gặp mặt.”

“Con bà nó, thế mà ông lại dẫn hai cô gái về nhà ăn cơm? Cả hai đều là cấp bậc hoa khôi??? Kiếp trước ông rốt cuộc đã đưa mấy chục ngàn hay mấy trăm ngàn bà cụ qua đường?!”

“Tôi cmn không thể đỡ mấy em gái 18 tuổi qua đường à?”

Quách Vĩ lệ nóng doanh tròng: “Đại ca, mời dạy học, có thể quỳ học.”

Giang Chu mỉm cười: “Hay là tôi dạy cho Dương Hân, rồi để Dương Hân dạy cho ông nhé?”

“Vậy… vậy thì thôi đi.”

“Lựa chọn sáng suốt, cho nên mau đi ăn chậu cơm chó của ông đi!”

Quách Vĩ bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Dì ơi, Giang Chu nói cháu không cầm quà, nên chỉ xứng kế thừa chậu cơm chó của cậu ấy.”

Viên Hữu Cầm ló đầu từ trong bếp ra: “Giang Chu, đi ăn chậu cơm chó của con đi, tối nay không được lên bàn!”

“…”

Một giờ sau, bữa cơm kết thúc.

Tất cả đồ ăn đều bị quét sạch, không còn thừa lại chút nào.

Đây chủ yếu là công lao của Quách Vĩ.

Có thể nói tên nhãi này chính là máy nghiền cơm lãnh khốc và vô tình.

Có người nói tên này còn chưa tung hết sức khi ăn cơm, mà chỉ mới dùng nửa thành công lực thôi.

Sau khi ăn xong, Hàn Nhu và Giang Chu bị gọi đi rửa bát trong phòng bếp.

Quách Vĩ thì thực hiện hứa hẹn của mình, hỗ trợ lau nhà một lần nữa.

Lúc này, Sỡ Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng chui vào phòng của Giang Chu.

Hai cô bé này vừa mới ngồi thì thầm trên ghế sa lon xong, giờ lại bắt đầu trở nên thần thần bí bí.

Quách Vĩ đang lau nhà nhìn thấy từ đầu đến cuối, cảnh này làm cho cậu ta nhịn không được mà rùng mình.

Quách Vĩ cho rằng, chắc chắn trong phòng ngủ của Giang Chu bây giờ đang là một hồi đao quang kiếm ảnh.

Như vậy, người đầu tiên đi ra ngoài sẽ trở thành người thắng cuối cùng.

Hai tay của người này nhất định sẽ nhuốm đầy máu tươi, khóe miệng nở một nụ cười nhạt.

Không phải phim điện ảnh đều chiếu như vậy sao?

Đúng lúc này, Giang Chu rửa bát xong cũng đi ra.

“Sỡ Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược đâu rồi?”

Quách Vĩ chỉ chỉ vào phòng ngủ của Giang Chu: “Đều ở trong đó.”

Biểu cảm của Giang Chu lập tức trở nên nghiêm túc: “Có nhìn thấy, ai gọi ai vào trong không?”

“Dắt tay đi vào…”

Chương 428 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!