Loại người nào mới có thể làm bạn với nhau?
Loại thứ nhất là hai người có tính cách tương đồng, có chung sở thích và hứng thú, khi ở chung có thể hiểu rõ nhau, có thể trò chuyện thoải mái, có thể thả lỏng.
Coi như tùy tiện nói chuyện cũng không cần lo lắng đối phương không hiểu.
Loại thứ hai là hai người có tính cách hoàn toàn tương phản.
Bọn họ có cuộc sống hoàn toàn khác nhau, trải nghiệm khác nhau, lại hy vọng học tập được ưu điểm từ trên người của đối phương.
Thậm chí còn có thể là đối thủ của nhau trong một số phương diện.
Đối với Sỡ Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược mà nói.
Nếu như hai người trở thành bạn, vậy nhất định sẽ là loại thứ hai.
Lúc này, trong căn phòng nhỏ của Giang Chu.
Hai cô bé ngồi ở trên giường, đều nhìn chăm chú vào đối phương.
“Bạn thật sự quá xinh đẹp…”
“Bạn cũng vậy…”
Đây chính là lời dạo đầu tiêu chuẩn.
Chủ yếu là để hóa giải xấu hổ, để cho cuộc trò chuyện tiếp theo trở nên nhẹ nhõm hơn, thoải mái hơn một chút.
Bên ngoài, Giang Chu rửa bát xong liền ngồi trên ghế sa lon.
Hắn vừa nhìn cửa phòng ngủ của mình, vừa nhìn chằm chằm vào đồng hồ ở trên tường.
Trời ơi, hai cô gái đã vào trong được nửa tiếng rồi.
Phùng Tư Nhược là một cô bé còn không dám nói mấy lời quan tâm an ủi, vậy mà có thể nói chuyện nửa tiếng với Sỡ Ngữ Vi.
Thật sự là khiến cho người ta kinh ngạc đến ngoài ý muốn.
Chỉ là rốt cuộc càng nàng đang nói chuyện gì?
Giang Chu nhịn không được mà buồn bực, thậm chí còn muốn xông vào trong phòng để tham dự.
Chẳng qua là đột nhiên xông vào thì dường như không thích hợp lắm.
Chẳng may hai cô bé đang so bì dáng người thì sao?
Hít…
Vậy thì không xông vào mới là phế vật.
Cùng lúc đó, Quách Vĩ cũng đã lau nhà xong, cũng thông qua cuộc kiểm tra của Hàn Nhu.
Cậu ta vừa lau mồ hôi vừa cầm áo khoác lên.
“Giang Chu, trời cũng muộn rồi, tôi về trước đây!”
“Lần sau đến nhớ phải mang quà, bằng không thì chỉ có thể ngồi xổm ở trước cửa.”
Quách Vĩ đang định miệng phun hương thơm, nhưng lại liếc mắt nhìn cửa phòng của Giang Chu, lập tức tha cho Giang Chu: “Thôi bỏ đi, nể mặt chuyện ông sắp xong đời, tôi liền tha cho ông một hôm, để ông có thể hưởng thụ khoảnh khắc bình an sau cùng.”
Giang Chu nhịn không được mà trừng mắt: “Đánh rắm, đừng có nguyền rủa ông đây.”
“Tôi không tin cánh cửa này mở ra mà ông còn có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.”
“Đi đi đi, đừng đứng ở đây làm chướng mắt.”
Quách Vĩ mở cửa ra: “Ngày này năm sau, tôi sẽ trở lại.”
Giang Chu nhặt dép ném qua.
Chỉ là tốc độ đóng cửa của Quách Vĩ quá nhanh, cho nên dép chỉ đập vào cửa.
“Nhu Nhu, nhặt dép giúp anh với.”
Hàn Nhu hừ một tiếng, mang dép về cho Giang Chu: “Anh chỉ biết bắt nạt em thôi.”
Giang Chu kéo nàng ngồi xuống ghế sa lon: “Nhu Nhu, anh hỏi em một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Em cảm thấy hai người bọn họ đang nói chuyện gì?”
Hàn Nhu vừa mới từ phòng bếp ra ngoài, nàng cũng đang không hiểu Sỡ Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược đi đâu.
Lúc này nghe thấy anh trai mình hỏi, thì không khỏi trợn tròn mắt lên.
“Hai người đang ở riêng trong phòng của anh á?”
“Ừm, nửa tiếng rồi.”
Hàn Nhu có chút khiếp sợ, lại tiến lại gần tai Giang Chu mà nhỏ giọng nói: “Có thể bọn họ đang phân cao thấp, cũng quyết sinh tử không?”
Giang Chu véo má của Hàn Nhu: “Xem phim truyền hình ít thôi.”
“Anh không nói thì em quên mất, em còn phải xem phim nữa!”
“Mấy phim vớ vẩn đó có gì hay chứ.”
Hàn Nhu hừ hừ hai tiếng, đưa tay cầm điều khiển từ xa lên để bật tivi.
Trên màn ảnh.
Tuyết Di mặc sườn xám, khí thế hung hăng đi đến nhà Y Bình, sau đó đứng ở trước cửa, tức giận mà gõ mạnh vài cái.
“Phó Văn Bội, tôi biết cô ở nhà, đừng trốn ở bên trong nữa.”
“Cô có bản lĩnh cướp đàn ông, sao không có bản lĩnh mở cửa à!”
Hàn Nhu đang xem rất hăng say, điều khiển từ xa bỗng nhiên bị Giang Chu cướp đi.
Lúc này, đôi mắt long lanh như nước của nàng hơi mở to ra, mê man mà nhìn Giang Chu.
“Anh làm gì thế?”
“Không cho phép xem.”
“Vì sao?”
Mặt Giang Chu đen xì: “Bởi vì anh không thích.”
Hàn Nhu không nhịn được mà quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng: “Anh muốn biết hai người họ đang nói chuyện gì thì đi vào mà nghe, bắt nạt em làm gì!”
“Em là em gái anh, anh không bắt nạt em thì bắt nạt ai.”
“Phùng Tư Nhược hay Sỡ Ngữ Vi đều được, đi thôi!”
Giang Chu thả điều khiển từ xa xuống, suy nghĩ một chút.
Con bà nó, mình sợ hãi nhút nhát từ bao giờ vậy?
Địa bàn của mình, mình làm chủ, đúng không?
Giang Chu đứng lên, đi đến cửa phòng của mình.
Nhưng đúng lúc này, cửa phòng bỗng nhiên bị mở ra.
Phùng Tư Nhược và Sỡ Ngữ Vi nắm tay đi ra ngoài.
Hai cô bé đều cười rất vui vẻ, không hề có thái độ ngưng trọng hay nặng nề gì.
Hơn nữa, dường như bây giờ hai cô bé rất ăn ý.
Ánh mắt nhìn về phía Giang Chu mang theo một loại thần bí như kiểu muốn nói lại thôi.
“Trời muộn rồi, mình phải về rồi.”
Giang Chu hơi sững sờ, sau đó nhìn về phía Sỡ Ngữ Vi: “Giờ mới tám giờ, bạn đã muốn về?”
Sỡ Ngữ Vi gật đầu: “Mình đi từ quê về, nhưng còn chưa về nhà, không về thì sẽ bị mắng.”
“Vậy… mình tiễn bạn về vậy.”
“Ừm.”
Hai người mặc áo khoác, ra khỏi nhà, đi xuống dưới.
Chương 429 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]