Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 436: CHƯƠNG 436: AI CHIẾM TIỆN NGHI CỦA MÌNH TRONG VĂN PHÒNG? (2)

“Cũng đã đến lúc rồi nhỉ.”

Giang Chu thả tài liệu xuống, khẽ ngẩng đầu lên: “Vũ Đình, dạo này có phóng viên nào muốn phỏng vấn không?”

Chu Vũ Đình gật đầu: “Từ sau khi Tôi không phải Dược Thần được chiếu lên, các app của chúng ta nhận được rất nhiều sự chú ý, ngày nào cũng có phóng viên đến phỏng vấn.”

“Đều từ chối rồi à?”

“Bởi vì ông chủ ngài đã từng nói là phải tạm thời bảo mật, cho nên đã từ chối tất cả.”

Giang Chu trâm ngâm giây lát: “Công khai đi, bắt đầu tuyên truyền công việc chúng ta đã làm trong kỳ nghỉ hè đi.”

Chu Vũ Đình hơi kinh ngạc: “Không phải ngài nói là kinh doanh phải khiêm tón sao, còn nói là cây to đón gió lớn nữa?”

“Nhưng cái cây của chúng ta đã đủ lớn rồi, dù nổi gió thì cũng có thể chống đỡ được.”

“Vâng ông chủ, tôi sẽ đi liên hệ với phóng viên ngay.”

Giang Chu gật đầu, đi pha một chén trà rồi bắt đầu hưởng thụ buổi chiều yên tĩnh.

Lúc này, mặt trời không còn quá gắt nữa.

Những cơn gió ấm áp thổi nhẹ vào phong qua cửa sổ.

Giang Chu tựa lưng vào ghế, tâm trạng của hắn đang vui sướng không gì sanh kịp.

Từ năm 09 đến giờ, hắn đã nỗ lực rất nhiều.

Đầu tiên là phổ cập giao đồ ăn đến toàn quốc.

Sau đó lại kiếm tiền đầu tư các công ty để trở thành cổ đông.

Lại sau đó là thu mua cổ phần, thành lập tập đoàn khống chế cổ phần.

Hắn vẫn luôn rất thận trọng trong quá trình này.

Chủ yếu là vì trong tay hắn không có tiền, lại sợ bị người khác để mắt đến.

Nhưng bây giờ thì khác, bây giờ hắn đã trở thành một người có quyền phát biểu tuyệt đối trong ngành nghề internet này rồi.

Sau này chỉ cần thuận theo tự nhiên, coi như không nỗ lực thì cũng sẽ không quá kém.

Xem ra cuối cùng mình cũng có thể nghỉ một hơi rồi.

Giang Chu suy nghĩ một chút, bỗng nhiên lại ngáp một cái.

Khi người thả lỏng tinh thần sau khi căng thẳng, tác dụng phụ rõ ràng nhất chính là mệt rã rời.

Loại cảm giác này làm cho hắn nhớ lại cảm giác sau khi thi đại học xong.

Cho nên Giang Chu nhịn không được mà nhắm mắt lại để nghỉ ngơi một lúc.

Không biết qua bao lâu, phòng làm việc chợt trở nên yên tĩnh.

Trong khi mơ mơ màng màng, Giang Chu chợt nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó là vài tiếng động lộc cộc của bánh xe, tiếp đó thì lại là yên tĩnh.

Yên tĩnh được tầm năm giây, ngay sau đó, có tiếng bước chân tiến lại gần hắn.

Rất nhẹ nhàng, nhưng vẫn khiến cho người ta phát hiện.

Giang Chu vừa định mở mắt ra để xem là ai.

Nhưng hắn còn chưa kịp mở, thì liền cảm giác được một loại xúc cảm mềm mại ấn lên mặt mình.

Nó hơi ấm, thậm chí còn hơi run nhè nhẹ.

Đồng thời còn mang theo một mùi hương hô hấp nhàn nhạt phả vào mặt.

Ngoài ra, Giang Chu còn cảm nhận được một đôi tay mềm mại đang vịn vào vai mình.

Nằm mơ sao?

Vì sao lại nằm mơ một giấc mơ vớ vẩn như vậy ở trong văn phòng ngỉ?

Chẳng lẽ mình thật sự là một tên háo sắc?

Sau một tiếng bẹp nhỏ, tiếng bước chân lại vang lên.

Vừa rồi là từ xa đến gần, hiện giờ lại là từ gần đến xa.

Hơn nữa, trong tiếng bước chân còn có tiếng lộc cộc của bánh xe.

Rồi cuối cùng là âm thanh đóng cửa.

Tựa như đang quay ngược lại một lần vậy.

Cuối cùng, tất cả lại trở về yên tĩnh như ban đầu.

Giang Chu nằm trên ghế, nhắm mắt yên lặng một lúc.

Khoan đã, không đúng lắm.

Chuyện vừa rồi là nằm mơ sao?

Hắn nghĩ đến đây, bỗng nhiên lại mở mắt ra, sau đó đưa tay lên sờ.

Quả nhiên, trên mặt mình vẫn còn hơi ẩm ướt.

Đó là thật, đó không phải là mơ!

Đôi giày trượt băng của tôi là thời trang thời trang thời trang nhất…

Giang Chu bỗng nhiên giơ tay lên, trực tiếp cho mình mộ cái tát.

Con bà nó, bộ não tàn này thật là, thời điểm này lại nghĩ đến lời bài hát nữa.

Hiện giờ, chuyện quan trọng nhất chính là làm rõ ràng chuyện vừa rồi, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Giang Chu ngồi thẳng dậy, nhìn thoáng qua phòng làm việc không một bóng người.

Hắn cảm thấy hơi khó tin.

Lại có người dám hôn trộm mình ở ngay trên địa bàn của mình?

Là ai?

Chẳng lẽ là một nhân viên nào đó thầm mến mình?!

Giang Chu sờ cằm một cái, bắt đầu ảo tưởng ra các loại hình ảnh.

Nữ nhân viên mặc đồng phục văn phòng đi vào phòng làm việc, muốn báo cáo công tác hoặc là xin nghỉ với mình.

Nhưng chợt phát hiện ông chủ đẹp trai mê người của mình đang nằm ngủ, vì vậy đã không khống chế nổi tâm trạng của mình, mà nhẹ nhàng tiến lại gần…

Hít!

Giang Chu nhịn không được mà hít hà, hắn lập tức đứng dậy đi ra ngoài văn phòng.

Lúc này, khu làm việc tương đối yên tĩnh, chỉ có những tiếng lách cách của bàn phím mà thôi.

Giang Chu quét mắt nhìn bốn phía, liền phát hiện không có ai nhìn mình cả.

Mặc dù có mấy cô gái đang giao lưu bằng ánh mắt, thế nhưng rõ ràng là không có vẻ bối rối và bất an chút nào.

Nói như vậy, nếu như những người này không có phản ứng gì quá khích, vậy chứng tỏ không phải bọn họ.

Giang Chu nghĩ đến đây, lập tức rùng mình một cái.

Chẳng lẽ… chẳng lẽ là một người đàn ông???!!!!

Trên trán hắn liền túa mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy bầu không khí bắt đầu trở nên có chút lo lắng.

Chương 436 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!