Trong khi Giang Chu suy nghĩ lung tung.
Cánh cửa phía sau lưng hắn bỗng nhiên bị mở ra, Tô Nam cầm cốc nước đi ra ngoài.
Sau đó lặng lẽ liếc mắt nhìn Giang Chu, rồi vội vàng chạy vào trong phòng giải khát.
Mà đúng lúc Giang Chu quay đầu lại, liền chứng kiến thấy một màn này.
Hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên, liền cất bước đi vào phòng giải khát.
“Tiểu Nam nhi, cô về từ bao giờ thế?”
Tô Nam nhìn cốc nước của mình, chứ không chịu ngẩng đầu lên: “Tôi… tôi vừa trở về hôm nay.”
Giang Chu cảm thấy hơi kỳ lạ: “Không phải cô nói là cuối tuần mới về sao?”
“Tôi thích về hôm nay đấy, bởi vì tôi nhiệt tình yêu thương công việc mà.”
Tô Nam cầm cốc nước lên, đẩy Giang Chu ra rồi vội vã chuồn về phòng của mình.
Cáu kỉnh vậy?
Có chuyện gì sao?
Mùa hè này, hắn cũng không bắt cô bé này đi làm mà.
Giang Chu cảm thấy rất khó hiểu, vì vậy cũng đi theo.
Cửa phòng không đóng, mà chỉ hơi khép một nửa.
Thế nhưng vì tỏ vẻ mình lễ phép, nên Giang Chu cũng không trực tiếp đi vào, hắn giơ tay lên, gõ cửa một cái.
Sau đó dựa vào cửa mà nhìn Tô Nam.
“Tiểu Nam nhi, cô sao thế?”
Tô Nam cầm cốc nước lên uống từng ngụm từng ngụm, thuận tiện cản trở tầm mắt của Giang Chu: “Không có gì, chỉ là hơi khát thôi.”
Giang Chu đi vào trong nhìn một chút, liền phát hiện cái va li ở bên cạnh: “Cô vừa mới trở về à?”
“Đúng… đúng thế!”
“Trở về liền đến công ty luôn, quả nhiên là nhân viên tốt nhất của tôi mà.”
“Không cần khen tôi, tôi đã trưởng thành rồi, không ăn bánh vẽ đâu.”
Giang Chu đi vào, nhịn không được mà sờ sờ đầu của nàng: “Nghỉ hè không gọi cô về tăng ca, vui vẻ không?”
Tô Nam đặt cốc nước xuống, có chút buồn bực nói: “Ông chủ, tôi rớt tín chỉ.”
“Bình thường, tôi cũng rớt tín chỉ.”
“Cho nên tôi muốn ôn tập, anh mau đi đi, không cần quấy rầy tôi.”
Tô Nam đứng lên đẩy Giang Chu ra ngoài cửa, gò má đã hồng hào như thoa phấn.
Giang Chu cảm thấy hơi kỳ lạ: “Tại sao cô lại vội vã đuổi tôi đi như thế?”
“Tôi muốn ôn tập, không muốn bị quấy rầy!”
“Đến công ty để ôn tập? Điên rồi sao…?’
Giang Chu nhìn nàng đóng cửa lại, nhịn không được mà lầm bầm một câu.
Hắn cảm thấy hôm nay Tô Nam cực kỳ không bình thường.
Chẳng lẽ là đến tháng rồi à?
Đúng lúc này, Chu Vũ Đình cũng cầm cốc nước đi qua.
Nàng đi đến trước mặt Giang Chu thì hơi dừng lại một chút.
“Ông chủ, ngài làm gì vậy?”
Giang Chu quay đầu nhìn Chu Vũ Đình: “Vũ Đình, Tô Nam trở về từ bao giờ?”
“Tô tổng vừa về công ty được nửa tiếng.”
“Vậy sao cô không nói cho tôi biết?”
Chu Vũ Đình cảm thấy hơi kỳ lạ: “Cô ấy trở về liền đi vào phòng làm việc của anh mà, tôi còn tưởng là anh biết rồi chứ.”
Giang Chu bỗng nhiên trợn tròn mắt lên: “Cô… cô vừa mới nói gì cơ?”
“Cô ấy trở về liền vào phòng làm việc của anh luôn, còn kéo cả va li vào nữa.”
Lộc cộc…
Lộc cộc…
Bên tai Giang Chu giống như có tiếng bánh xe di chuyển.
Khá lắm, hóa ra đó là âm thanh của tiếng bánh xe dưới va li.
Phá án rồi!
Lúc này, Giang Chu cảm thấy khiếp sợ không thôi.
Vị phó tổng dễ thương này của mình, thế mà lại làm ra loại chuyện thương thiên hại lý này!
Đây là cô bé đã từng cẩn thận từng li từng tí khi đẩy cửa bước vào, hỏi xem có thể làm thêm không sao?
Nguy rồi, thật sự là nguy rồi!
Hắn hít sâu một hơi rồi phất tay một cái, ra hiệu cho Chu Vũ Đình vào lấy nước.
Sau đó, hắn đứng ở trước cửa phòng của Tô Nam, đưa tay đẩy một cái.
Nhưng lần này, đẩy mà cửa vẫn không bị mở ra.
Xem ra Tô Nam đã trực tiếp khóa trái của rồi.
Cốc cốc cốc.
“Tiểu Nam nhi, mở cửa, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”
“Tôi đang ôn tập, anh… anh đừng quấy rầy tôi.”
Giọng nói của Tô Nam truyền ra, có thể nghe thấy chút bối rối trong giọng của nàng.
Giang Chu khoanh tay trước ngực, khóe miệng cong lên: “Tôi nghe Vũ Đình nói, cô trở về liền vào phòng làm việc của tôi?”
“Nói bậy, cả ngày hôm nay tôi đều chưa gặp anh, đừng vu oan cho tôi!”
“Ồ, vậy sao?”
“Đúng… đúng thế, tôi trở về liền nhốt mình trong phòng làm việc để ôn tập, tôi không muốn rớt tín chỉ nữa.”
“Vậy tại sao trên mặt tôi lại hơi ẩm ướt?”
“Không phải tôi hôn, nói không chừng là Vũ Đình hôn.”
“Tôi chỉ nói là ẩm ướt, sao cô lại biết là hôn?”
“…”
Khoảnh khắc đó, phòng làm việc của Tô Nam liền yên tĩnh.
Mặc kệ Giang Chu hỏi thế nào thì nàng cũng không trả lời một câu nào.
Giang Chu cười nhạo một tiếng, đây là dự định giả chết rồi hả?
Đây không phải giấu đầu lòi đuôi sao.
Có gan làm lại không có gan nhận, thật sự là khiến cho hắn quá thất vọng!
Cùng lúc đó, Tô Nam nằm úp sấp ở trên bàn.
Nàng đem hai tay mình tạo thành một vòng tròn, rồi chôn sâu khuôn mặt nhỏ nhắn vào trong đó.
Biểu cảm thì hết sức buồn bực, nổi giận và xấu hổ.
Tên boss khốn khiếp này thật sự quá ghê tởm.
Đoán được thì đoán được đi, còn hỏi cái gì mà hỏi!
Nàng sẽ không thừa nhận, đánh chết cũng sẽ không thừa nhận.
Phó tổng hôn, liên quan gì đến Tô Nam mình đâu!
Chương 437 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]