Chớp mắt, mặt trời đã khuất sau núi.
Mắt thấy chỉ còn nửa tiếng nữa là tan làm, Tô Nam liền đặt sách vở trong tay xuống, nhìn thoáng qua về phía cửa.
Bên ngoài đã không có tiếng động gì từ lâu rồi.
Chắc là tên khốn khiếp kia cũng đã đi rồi nhỉ?
Tô Nam do dự một chút, liền đứng dậy đi ra cửa.
Nhưng ai ngờ nàng vừa mới mở cửa ra, liền có một cánh tay tóm lấy áo của nàng.
Giang Chu nở một nụ cười tàn nhẫn, yên lặng mà nhìn nàng.
Tô Nam nhìn thấy cảnh này liền phồng má lên, trong mắt cũng lộ ra vẻ hoảng hốt.
“Anh … anh định làm gì? Tôi cảnh cáo anh, đừng làm xằng làm bậy!’
“Đi theo tôi qua đây, tôi sẽ cho cô biết.”
Tô Nam bảo vệ ngực, lại ra vẻ hung ác: “Anh nằm mơ đi thôi, cẩn thận không tôi sẽ cắn chết anh.”
Giang Chu cũng không để ý, mà kéo nàng đi vào phòng hợp.
“Cô đã xem tài liệu mà tôi gửi qua trong kỳ nghỉ hè chưa?”
“Anh đưa tôi nhiều tài liệu như vậy, anh hỏi cái nào?”
“Tài liệu gửi hôm mùng 3 tháng 8.”
Tô Nam suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: “Xem rồi, là tập đoàn Phi Độ đúng không?”
Giang Chu móc một tờ giấy ra: “Xem rồi thì tốt, cô ký cái này đi.”
“Đây là cái gì?”
“Đọc thì biết.”
Tô Nam mờ mịt nhìn vào tờ giấy kia.
Kết quả là, chỉ mới nhìn thoáng qua, đầu óc của nàng liền run lên rồi trống rỗng.
Đây là một đơn xin thôi việc.
Cái này không thể ký lung tung được, chỉ những người muốn rời khỏi công ty, hoặc là những người bị công ty vứt bỏ mới có thể ký.
Đây là có ý gì?
Là bởi vì công ty đã đi vào quỹ đạo, là bởi vì Giang Chu không cần mình nữa sao?
Tô Nam ngẩng đầu lên, nhìn thật sâu vào Giang Chu.
Nhưng Giang Chu cũng lặng lẽ nhìn nàng, trong mắt không có chút đùa giỡn nào.
“Được… được rồi, ký thì ký.”
“Dù sao tôi cũng không muốn làm nữa, ngày nào cũng mệt mỏi đến chết…”
“Tôi đã nói với anh rồi, giờ tôi cũng là phú bà rồi, tài khoản ngân hàng cũng đã có tiền triệu rồi!”
“Sau này anh muốn tôi quay lại thì tôi cũng không thèm, vĩnh viễn không quay lại, biết chưa?”
Giọng nói của Tô Nam càng ngày càng run rẩy.
Nhưng Giang Chu lại trực tiếp gập đầu, cũng đưa một cái bút qua.
Sau khi nhìn thấy chiếc bút này, Tô Nam đã yên lặng rất lâu.
Lúc này, trong đầu của nàng hiện lên một câu nói.
Thỏ chết liền giết chó, chim chết liền đốt cung.
Đám người tư bản này, quả nhiên là vô tình.
Dù bình thường Giang Chu có biểu hiện thân thiết ra sao, dù cho Giang Chu luôn gọi mình là nhân viên giỏi nhất, dù cho Giang Chu luôn cười vui vẻ khi mình nhảy múa khiêu vũ…
Nhưng đến cuối cùng, mình vẫn là người bị vứt bỏ.
Tô Nam cười tự giễu một tiếng, rồi nhặt bút lên.
Sau khi thôi việc thì mình sẽ làm gì đây?
Hiện giờ nàng cũng coi như là một tiểu phú bà.
Chắc hẳn không cần phải đi làm thêm gì nữa.
Vậy liền học tập đi, sau đó liền rời khỏi thành phố này.
Tìm một công việc bình thường, rồi không tiếp tục khiêu vũ nữa.
“Nghĩ gì thế, mau ký đi!”
“Biết rồi.”
Lông mi Tô Nam khẽ run lên, đem ngòi bút nhắm ngay vào khu vực để ký tên.
Nàng biết, sau khi đặt bút xong, thì nàng sẽ không có quan hệ gì với nơi này nữa.
Nhưng mà nàng thấy có chút không nỡ.
Cũng không biết là không nỡ công ty này hay là không nỡ người nào.
Nhưng chính là thấy không nỡ.
Tô Nam bỗng nhiên nhớ lại ngày mình mở cánh cửa kia ra, khi đó tên này đang ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt rất tiện.
Sau đó lại nói với nang, chỉ cần cô mặc váy lolita nhảy múa cho tôi xem, toi sẽ trả cô 5000 đồng một tháng.
Lạch cạch.
Một giọt lại một giọt nước mắt rơi xuống bàn, rồi lập tức vỡ tan tành.
Tô Nam cắn môi, nhịn không được mà bắt đầu nức nở.
Những giọt nước mắt mà nàng đã cố kìm nén từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng tràn ra nhưu vỡ đê.
Làm cho đơn xin thôi việc bị ướt nhẹp.
Giang Chu bối rối khi nhìn thấy cảnh này.
Mình còn chưa nói gì mà, có cần phải vui vẻ đến phát khóc không?
“Tiểu Nam nhi, cô bị tôi làm cho cảm động quá à?”
“Cảm động cái em gái anh! Hu hu…”
Tô Nam không nhịn được mà mắng hắn.
Anh đuổi việc tôi, anh không cần tôi nữa, sau đó lại hỏi tôi có cảm động hay không à?
Đây là tiếng người sao?!
Giang Chu nhất thời luống cuống tay chân, vội vàng đi ra ngoài lấy gói giấy qua.
Khi hắn trở lại, Tô Nam đã vừa khóc vừa ký xong.
“Cầm lấy, tôi đi đây, tôi sẽ để lại thẻ làm việc.”
“Khoan đã, ai cho cô đi?”
Tô Nam ủy khuất mà nhìn Giang Chu: “Không phải anh không cần tôi nữa sao?”
Giang Chu cười khanh khách: “Đánh rắm, là ai dám nói thế?”
“Tôi đã ký tên rồi, anh không cần dỗ dành tôi, tôi cũng sẽ không bao giờ tin tưởng anh nữa.”
“Từ chức là một chuyện, nhưng ai bảo tôi không cần cô nữa?”
“Thì ra anh còn muốn tôi chuyên môn khiêu vũ cho anh xem, tôi không làm! Hu hu…”
Chương 438 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]