Tô Nam vừa khóc vừa gạt lẹ, quả thực là ngốc nghếch vừa hung dữ lại vừa đáng thương.
Hiện giờ nàng vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ mình bị vứt bỏ.
Đau lòng, bất lực, dỗ cũng không được.
Giang Chu không nhịn được mà vui vẻ, hắn cũng không nói gì mà chỉ yên lặng nhìn nàng.
Loli vừa hung dữ vừa đáng yêu khóc ở trước mặt, quả thật là rất thú vị.
Người xưa nói khóc lê hoa đái vũ, quả thật là không phải chém gió.
Tại sao lúc đầu mình không bảo nàng vừa khóc vừa khiêu vũ cho mình xem nhỉ?
Đúng lúc này, Tô Nam liếc mắt nhìn trộm Giang Chu một cái.
Kết quả là vừa nhìn xong, một giây tiếp theo nàng lại khóc càng kinh hơn.
Thế mà Giang Chu lại đang cười.
Quả nhiên là tên này đã học được sự vô tình của đám tư bản!
“Được rồi, đừng khóc nữa!”
Giang Chu kéo nàng qua, cầm giấy lau nước mắt cho nàng: “Để cô thôi việc không phải là vì không cần cô nữa, mà là muốn cô đi làm chuyện khác.”
Hai mắt Tô Nam đẫm lệ mông lung mà nhìn Giang Chu: “Chuyện… chuyện gì… chuyện gì cơ?”
“Trời đất ơi, cô còn khóc đến nấc à?”
“Câm… câm miệng.”
Giang Chu lại lấy giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.
Nàng khóc bao lâu, hắn liền lau bấy lâu.
Đến cuối cùng, Giang Chu trợn trừng mắt mà nhìn nàng khóc ra cả nước mũi.
Mặt Tô Nam bỗng nhiên đỏ lên vì ngượng ngùng.
Vì vậy, nàng liền đưa tay cản Giang Chu lại, tự cầm giấy lên lau.
“Anh mau nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
“Không phải cô bảo tôi im miệng sao?”
Tô Nam lau nước mũi: “Vậy anh nói cho tôi biết, vì sao phải đuổi việc tôi?”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Cô có muốn làm bà chủ rồi thay thế tôi không?”
“Có.”
“Trời ạ, cô rất có dã tâm nha.”
Tô Nam hít nước mũi: “Tôi còn muốn tham ô tiền của công ty nữa.”
Giang Chu tỏ vẻ ghét bỏ mà nhìn Tô Nam: “Nhìn dáng vẻ chảy nước mũi này của cô mà cũng dám thâm ô tiền của công ty à?”
“Rốt cuộc anh có nói hay không?”
“Được rồi, tôi đăng ký cho cô một công ty, cô đi làm bà chủ.”
Tô Nam sửng sốt một lát: “Tại sao lại phải làm như vậy?”
Giang Chu vứt khăn giấy trong tay xuống: “Cô đã xem Naruto chưa?”
“Chưa xem.”
“Ah… Nói chung, sau khi công ty đi vào quỹ đạo thì sẽ có rất nhiều chuyện phải làm, nhưng đôi khi tứ cố vô thân sẽ rất đáng sợ, cũng có rất nhiều chuyện không tiện đứng ra xử lý.”
Tô Nam suy tư giây lát: “Anh đang muốn thành lập một công ty dự phòng ở trong bóng tối?”
Giang Chu gật đầu: “Nói như vậy cũng đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng, nói chung cái công ty này sẽ có tác dụng rất quan trọng.”
“Nhưng mà tôi không có tiền, làm sao mở công ty được?”
“Đương nhiên là tôi sẽ bỏ tiền ra rồi.”
Tô Nam hừ hừ liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Anh đây là trực tiếp giao cho tôi quyền lợi tham ô đấy.”
Giang Chu vò tóc của Tô Nam: “Làm sao, vui vẻ chưa?”
“Cũng tạm được.”
“Đi rửa mặt đi, rồi chúng ta sẽ thỏa luận cụ thể về chuyện này.”
“Biết rồi.”
Tô Nam lau nước mắt, rời khỏi phòng họp.
Nàng không bị vứt bỏ, cho nên nàng rất vui vẻ.
Chỉ là khóc đến mức mắt sưng lên, trong thời gian ngắn là sẽ không tan được.
“Ai nha, sao mắt của mình lại sưng thế này?”
“Nhất định là do không khí không sạch sẽ, khiến cho mình bị dị ứng rồi.”
Tô Nam cố tình nói rất to, giống như là đang giải thích cho đám người bên ngoài vậy.
Lúc này, toàn bộ công ty đều lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tụ tập ở bên này.
Mà khi Tô Nam đi qua, thì bọn họ lại quay đầu đi như không có chuyện gì xảy ra.
“Tô tổng không hổ là Tô tổng, khóc kinh như thế mà còn nói là dị ứng được.”
“Đó là tất nhiên, bằng không vì sao người ta có thể làm lãnh đạo được?”
“Nhưng mà…rốt cuộc Boss của chúng ta đã làm gì Tô tổng ở trong đó nhỉ?”
“Đừng đoán mò, chuyện của tổng giám đốc mọi người không hiểu được đâu.”
“Tôi vẫn cảm thấy Tô tổng và Giang tổng có chút không bình thường.”
“Nhỏ giọng thôi, đây không phải thứ chúng ta có thể đoán mò!”
Lúc này, Giang Chu cũng rời khỏi phòng họp, trở về phòng làm việc.
Hắn mở máy tính lên, bắt đầu sáng tác một bản kế hoạch.
Trong kỳ nghỉ hè, hắn đã đi đến công ty Phi Độ, cũng đã bằng lòng hợp tác với họ, phát triển một sản phẩm internet mới.
Những ngày gần đây, Dương Minh Khôn luôn gọi điện thoại đến để hỏi tiến độ.
Nhưng Giang Chu vẫn luôn lấy thái độ qua loa lấy lệ để đáp lại.
Thế nhưng kéo dài đến bây giờ, cũng nên ra tay rồi.
Mặc dù Giang Chu vẫn chưa hiểu rõ Phùng Nhạc, nhưng hắn biết người này là kẻ địch cả đời của cha vợ.
Hơn nữa, hắn còn nghe cô cô Phùng Y Vân nói, năm đó Phùng Nhạc còn dùng không ít chiêu trò bẩn thỉu.
Thậm chí có mấy lần còn muốn ra tay từ Phùng Tư Nhược để đả kích cha vợ của hắn.
Mọi người đều là người cùng gia tộc, vì quyền thừa kế mà không từ thủ đoạn cũng là chuyện bình thường.
Nhưng từ trước đến giờ, con người của Giang Chu đều giúp thân chứ không giúp lý.
Chương 439 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]