Giang Chu bĩu môi khinh thường: “Lộn xộn cái gì, rốt cuộc có đi ăn cơm không?”
Hoàng Kỳ dứt khoát lắc đầu: “Không đi, mình nhìn bạn ăn thì càng khó chịu hơn.”
“Không sao, chúng ta ăn xong thì có thể đi khách sạn để vận động giảm cân.”
“Chỉ bằng bạn? Chỉ biết mạnh miệng, có bản lĩnh thì đặt phòng rồi về đón mình đi!”
Giang Chu cảm thấy đây là một loại khiêu khích.
Nhưng mà khiêu khích thì khiêu thích đi, hắn cũng không phải một người dễ bị khích.
“Mình đi đặt phòng, bạn ngoan ngoãn chờ mình ở chỗ này, đừng rời đi.”
“Tin bạn mới là lạ, miệng đàn ông đều biết gạt người.”
Giang Chu cũng không phản bác, mà quay người rời khỏi ký túc xá nữ.
Lúc này đã là 9 giờ tối, sắc trời đã đen xì, các ngôi sao cũng từ từ lộ diện trên bầu trời đêm.
Đèn bên đường trong sân trường cũng đã sáng lên, chiếu xuống mặt đường sáng loáng.
Phóng mắt nhìn qua, toàn bộ thao trường và ven hồ đều có rất nhiều bóng người.
Dù sao cũng mới khai giảng, loại náo nhiệt này còn phải kéo dài thêm một đoạn thời gian nữa.
Nguyên nhân chủ yếu là vì đám sinh viên năm nhất mới được nếm trải cuộc sống tự do, cho nên sẽ điên cuồng chơi, đồng thời liều mạng xã giao.
Loại tâm trạng này cũng không khác gì với tâm trạng của hắn ở kiếp trước khi mới vào năm nhất cả.
Một lát sau, Giang Chu liền tìm thấy Phùng Y Nhất ở bên ven hồ.
Cô bé này đã thay bộ rằn ri bằng một chiếc váy nhỏ.
Làn da trắng như tuyết mà non mềm được ánh trăng chiếu rọi liền trở nên lóng lánh.
Dưới sự phụ trợ của nàng, những người ở bên cạnh nàng đều giống như vừa từ ở Châu Phi về.
Cái này cũng rất kỳ lạ.
Lẽ nào trên thế giới này thật sự có gien phơi nắng cũng không dend?
Có điều, con bé này cũng rất được hoan nghênh nha.
Chung quanh có rất nhiều con trai đi theo, trong lời nói của bọn họ còn mang theo một vẻ xum xoe.
Giang Chu đi đến gần, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Phùng Y Nhất lập tức quay đầu lại, trên mặt viết đầy vui vẻ.
“Anh rê! Anh rê!”
Giang Chu cảm thấy nổi da gà: “Gọi anh rể liền gọi anh rể, gọi anh rê anh rê là cái gì?”
Phùng Y Nhất hừ hừ hai tiếng: “Anh không cảm thấy gọi như vậy mới đáng yêu sao?”
“Vậy sao em không bị nấc sữa hả?”
“Nấc sữa là cái gì?”
Giang Chu há hốc mồm, lại không biết giải thích thế nào cho rõ, vì vậy dự định đổi chủ đề câu chuyện: “Các em ở đây làm gì?”
“Bọn em chuẩn bị tìm chỗ để trò chuyện, nhưng em nói anh là anh rể em mà bọn họ không tin!” Phùng Y Nhất nói xong liền kiêu ngạo mà nhìn về phía những người bên cạnh: “Xem đi, đây chính là Giang Chu, còn sống còn nóng nha!”
Nàng nói xong còn vươn tay ra, sờ sờ lên tay của Giang Chu.
“Vẫn nóng, mười đồng có thể sờ một lần, giờ thì xếp hàng đi!”
Giang Chu đưa tay gõ đầu nàng một cái: “Coi anh là thú trong sở thú à?”
Phùng Y Nhất xoa xoa đầu: “Anh rể, bọn họ rất tò mò về anh, anh tán gẩu với bọn họ một chút đi.”
“Đều là người có hai chân một cái mũi, có gì mà phải tò mò?”
“Dù sao cũng tán gẫu một chút đi mà, mau ngồi đi.”
Giang Chu khẽ ngẩng đầu lên, quả nhiên phát hiện đám người này đều nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò.
Điều này làm cho hắn có một loại cảm giác như mình là Tinh Tinh trong vườn thú đang bị đám du khách nhìn vậy.
Nhưng nói thế nào đây, ừm, thật ra loại cảm giác này cũng khá thoải mái.
Dù sao trong đám này cũng có rất nhiều em gái thơm thơm mềm mềm nha.
Nhưng đúng lúc này, Giang Chu phát hiện có tên con trai đang nhìn mình với ánh mắt khó chịu và đố kị.
Hơn nữa khi mình nói chuyện thì tên này còn nhiều lần lộ ra vẻ khinh thường.
Ah, hiểu rồi.
Phùng Y Nhất có người theo đuổi nhanh như thế cơ à.
không hổ danh là em gái của Phùng Tư Nhược nhà mình nha.
Nhưng mình là anh rể của con bé, tên này đố kị với mình làm gì?
Bệnh thần kinh à?
“Này, chú em kia, qua đây một chút.”
Tên con trai phía sau hơi sững sờ: “Làm… làm gì?”
Giang Chu vỗ vỗ tay, ngồi xuống: “Trò chuyện không rất chán, đi qua siêu thị đối diện mua ít đồ ăn vặt và đồ uống về đây, tôi mời khách.”
“Vậy anh đưa tiền đây!”
“Tôi ăn uống chưa bao giờ phải trả tiền, cậu cứ nói tên của tôi ra là có thể tùy tiện lấy.”
Tên con trai kia do dự một chút, sau đó quay người đi siêu thị.
Nếu như là người khác nói như vậy, chắc chắn cậu ta sẽ không tin.
Nhưng Giang Chu thì là danh nhân trong trường học, nếu Giang Chu đã nói như vậy, thì đúng là có vài phần đáng tin.
Phùng Y Nhất và đám bạn cùng phòng nhìn thấy cảnh này thì trong mắt toàn là sao.
Ăn uống mà không phải trả tiền, quả thật là quá ngầu, quá cool!
“Anh rể, siêu thị kia là do anh mở à?”
“Không phải.”
“Ồ, vậy là tiểu đệ của anh mở à?”
Giang Chu mỉm cười: “Anh cũng không biết chủ của nó là ai.”
Phùng Y Nhất nhất thời sửng sốt: “Vậy vì sao có thể mua đồ không cần trả tiền?”
“Cái đó thì phải dựa vào đôi chân, có đôi chân tốt thì không cần trả tiền rồi.”
“Vậy nếu … đôi chân không tốt thì sao?”
“Vậy biết chịu đòn cũng được.”
Chương 447 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]