Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 448: CHƯƠNG 448: TRÒ CHUYỆN VUI VẺ VỚI CÁC EM GÁI KHÓA DƯỚI!

Đám người nghe thấy loại miêu tả này, không khỏi hai mặt nhìn nhau.

Chạy nhanh hoặc là chịu đòn tốt?

Đó không phải là cầm đồ rồi bỏ chạy sao?

Cách hình dung thật là tươi mát thoát tục nha!

Vị đàn anh này thật là ác độc nha!

Chẳng trách trên diễn đàn lại nói Giang Chu là mười bước bẫy một người!

Hóa ra không cẩn thận là sẽ bị rơi vào bẫy thật.

Giang Chu nhìn thấy các cô gái hơi sợ hãi, liền nở một nụ cười tự cho là đẹp trai để an ủi tâm linh yếu ớt của các nàng.

Ngàn vạn lần không thể hù họa loại tồn tại như các cô em khóa dưới này.

Là một đàn anh, nhất định phải che chở bao bọc các cô em này mới đúng.

“Mọi người có chuyện hỏi anh đúng không? Bắt đầu hỏi đi thôi.”

“Vậy…đàn anh, bây giờ anh có bao nhiêu tiền rồi?”

Giang Chu móc móc túi, lấy mấy đồng tiền ra: “Ah… xem nào, 122 đồng 5 xu.”

“Ah không đúng, còn một đồng tiền xu nữa, là 123 đồng 5 xu.” Giang Chu kiểm tra một chút, rồi kín đáo đưa cho Phùng Y Nhất: “Này, cầm lấy mua kẹo ăn đi.”

“Cảm ơn anh rê!’

Cô gái tóc dài nghe thấy câu trả lời này, vội vàng xua tay: “Không … không phải, bọn em muốn hỏi tài sản cá nhân của anh ý.”

“Không biết nữa, anh chưa bao giờ tính cả.”

“Vậy anh có thấy vui vẻ khi kiếm được nhiều tiền như vậy không?”

Giang Chu chép miệng một cái: “Thật ra con người anh không có hứng thú gì với tiền, nhất là sau khi nhiều tiền rồi, thì đối với anh mà nói, tiền chỉ là một con số.”

“Wow wow…”

Đôi mắt của các em gái liền tỏa sáng.

Đàn anh quá cool, quá ngầu rồi!

Lý do này cũng thật là bá đạo nha!

Thế mà lại coi tiền là một con số!

Chẳng lẽ đây chính là tổng tài bá đạo sao?

Quả nhiên tiểu thuyết mạng rác rưởi không lừa mình!

“Vậy… đàn anh, sau này iQiyi có tăng giá hội viên không? Hiện giờ ngày nào em cũng cày phim ở trên đó.”

“Dựa theo tình hình lạm phát bây giờ, thì tương lai sẽ tăng giá thôi, những biên độ sẽ không nhiều hơn 5 đồng.”

Em gái đeo kính ồ một tiếng: “Vậy …bọn họ là bạn cùng phòng của Y Nhất, có thể cho bọn em chút khuyến mại đặc biệt không?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Anh tặng mỗi người một cái thẻ hội viên một năm nhé.”

“Thật sao?!”

“Ừm, thế nhưng các em phải sống hòa thuận với Tiểu Nhị Tử mới được.”

Phùng Y Nhất bỗng nhiên thẳng người lên: “Anh rể, anh đừng gọi em như vậy, gọi nhiều sẽ trở thành biệt hiệu ở trường mất.”

Giang Chu cảm thấy có đạo lý: “Nhầm thôi nhầm thôi, mọi người coi như không nghe thấy nhé, còn vấn đề nào khác không?”

“Đàn anh, anh và chị của Y Nhất quen nhau thế nào?”

Phùng Y Nhất nghe thấy vấn đề này, không khỏi lộ ra vẻ tò mò.

Nàng vẫn biết Giang Chu và chị gái mình đang hẹn hò.

Nhưng nàng cũng không biết rõ ràng về chuyện hai người này quen nhau ra sao.

Đương nhiên, nàng cũng quấn lấy chị gái mình để hỏi thử.

Nhưng chị gái nàng còn không dám nói chuyện, thì làm sao có khả năng sẽ chia sẽ lịch sử tình cảm cho nàng biết chứ?

Đây tuyệt đối là chuyện riêng tư rất quan trọng của chị gái nàng, nên chị ấy sẽ giấu kỹ trong lòng, không bao giờ nói cho nàng biết.

Lúc này, Giang Chu cũng suy nghĩ một chút, rồi chậm rãi mở miệng: “Vấn đề này, anh cũng không biết trả lời như thế nào.”

“Mọi người cứ coi nó là tính yêu sét đánh đi.”

“Một lần tình cờ đi ngang qua phòng tập múa, sau đó anh liền tình cờ nhìn thấy cô ấy.”

Hai mắt Phùng Y Nhất sáng lên: “Sau đó anh liếc mắt liền thích chị em luôn à?”

Giang Chu chép miệng một cái: “Sau đó anh liền cảm thấy cô nàng này quá cmn xinh đẹp!”

“A, thật là cách biểu hiện thô tục dễ hiểu!”

“Thô tục mới có thể tỏ rõ tấm lòng tha thiết chân thành, từ ngữ hoa mỹ trau chuốt trái lại sẽ hơi phù phiếm.”

Một cô gái trang điểm hơi đậm bỗng nhiên nhấc tay lên: “Vậy…đàn anh, anh có kiến nghị gì cho bọn em khi mới vào trường không?”

Giang Chu vỗ bắp đùi một cái: “Đó đương nhiên là phải học tập cho giỏi, ngày ngày nỗ lực vươn lên rồi.”

“Trên phương diện sinh hoạt thì sao?”

“Thường xuyên rửa tay, bảo trì không khó trong phòng được lưu thông.”

“Ah… vậy có kiến nghị gì trên phương diện yêu đương không?”

Giang Chu hơi ngửa mặt lên nhìn bầu trời: “Trí giả là sẽ không vào bể tình, kẻ bị oan giẫm lên vết xe đổ, hoàng đế độc thân sẽ có cơ nghiệp to lớn, khi đó các em sẽ trở thành phú bà.”

Cô gái kinh ngạc mà há hốc miệng: “A? Vậy chính là không thể yêu đương rồi!”

“Các em gái dễ thương như bọn em, đương nhiên là thuộc về tất cả mọi người rồi.”

Các cô em gái như có chút lĩnh ngộ.

Nhưng cảm nhận nửa ngày lại không biết mình lĩnh ngộ ra cái gì.

Có một loại cảm giác như nghe quân nói một buổi mà lại hơn hắn một buổi.

Thật ra thì Giang Chu cũng không biết mình đang nói cái mọe gì, hắn chỉ muốn đùa giỡn mấy cô em đáng yêu này mà thôi.

Nhưng nếu như học sinh bình thường nói với các nàng như vậy, thì nhất định sẽ bị bọn họ cho rằng đang trang bực.

Nhưng những lời này là do Giang Chu nói ra.

Mà Giang Chu là ai, hắn chính là tấm gương cho sinh viên đang được trường học tuyên truyền trắng trợn.

Loại tồn tại lấp lánh này, mặc kệ nói cái gì thì cũng sẽ có người tin.

Chương 448 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!