Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 449: CHƯƠNG 449: CÙNG PHÙNG TƯ NHƯỢC VUNG THỨC ĂN CHO CHÓ!

Một lúc lâu sau, bóng đêm đã sâu hơn.

Đám người dồn dập đứng dậy, chuẩn bị trở về ký túc xá.

Đến giờ vẫn chưa thấy chú em đi siêu thị lấy đồ ăn vặt miễn phí trở về.

Không biết là đã bị nghiêm hình tra tấn ra sao rồi.

Nhưng mà trên đường trở về ký túc xá, Phùng Y Nhất bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại.

Cuộc gọi này là số của Thượng Kinh, nhưng nó lại là số điện thoại bàn.

“Alo, xin chào?”

“Chú… chú hai?”

“Ồ, ngài có chuyện gì không?”

Giang Chu hơi nhíu mày khi nghe thấy Phùng Y Nhất nói hai câu này.

Chỉ có hai người có thể được cô bé này gọi là chú.

Một là Phùng Nhạc, một người khác là Phùng Long.

Mà số điện thoại của Thượng Kinh, vậy chắc chắn là Phùng Nhạc rồi.

Phùng Nhạc gọi điện thoại cho Phùng Y Nhất làm gì?

Giang Chu thản nhiên như không, vểnh tay lắng nghe một lúc.

“Cái gì? Mời… mời cháu ăn cơm á?”

“Không cần đâu, cháu không đói bụng.”

“Ah… ngày mai cháu cũng không đói.”

“Đã đặt bàn rồi à, được… được rồi!”

“Chị cháu có đi không, à à, được!”

Phùng Y Nhất cúp điện thoại, hàng lông mày đẹp bắt đầu nhíu lại.

Nói thật, cả nhà bọn họ đều ở trong Minh Tiềm Sơn Trang rất lâu rồi, nhưng nàng tuyệt đối chưa nói được quá mười câu với vị chú hai này.

Bình thường gặp mặt thì cũng chỉ chào hỏi một câu mà thôi.

Nhưng diện tích của Minh Tiềm Sơn Trang rất rộng lớn, cho nên sẽ rất khó gặp mặt nhau.

Nàng chưa bao giờ nghe thấy chú hai của mình nói chuyện thân thiết như vậy, thậm chí còn hỏi nàng nhập học có thuận lợi không, huấn luyện quân sự có mệt không?

Chuyện này đơn giản là hoang đường giống như nằm mơ vậy.

Ngàn vạn lần đừng cho rằng nàng dùng từ hơi quá.

Bởi vì trong các gia tộc lớn như nhà bọn họ, thì tình thân là một thú không có giá trị nhất.

“Làm sao vậy?”

Phùng Y Nhất nhìn về phía Giang Chu: “Là chú hai của em, nói là muốn mời em ăn cơm.”

Giang Chu yên lặng một chút: “Có nói nguyên nhân không?”

“Nói là chúc mừng em lên đại học, còn nói là muốn giới thiệu cho em một người bạn mới.”

“Đậu xanh.”

Giang Chu lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

Lúc trước, khi nói chuyện hợp tác thì Phùng Nhạc có nói muốn giới thiệu cháu gái cùng trường cho hắn quen.

Khi đó ông ta còn không biết Phùng Y Nhất sẽ dến Thượng Kinh, cho nên cháu gái trong miệng ông ta là chỉ Phùng Tư Nhược.

Nhưng bởi vì cô cô Phùng Y Vân quá cảnh giác, đã không đưa phương thức liên lạc của Phùng Tư Nhược cho Phùng Nhạc.

Kết quả là, may mắn thay Phùng Y Nhất lại nhập học đúng lúc này.

Đều là cháu gái, lại đều ở Thượng Kinh.

Cho nên Phùng Nhạc định giới thiệu Phùng Y Nhất cho mình à!

Khá lắm, ông anh này thật là biết chơi.

Thế mà lại thật sự giới thiệu cháu gái cho mình.

“Anh rê, anh làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là hơi kinh ngạc thôi.”

Sau khi đuổi Phùng Y Nhất về ký túc xá.

Giang Chu đi đến ký túc xá nữ của học viện tài chính và kinh tế.

Lúc này cũng đã là gần 11 giờ rồi.

Hắn lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho cô bé ngốc kia.

Sau đó liền đứng ở trước cửa sắt, chờ đợi một lúc.

Ngay sau đó, đèn trên hành lang liền lần lượt sáng lên.

Bắt đầu sáng từ trên xuống dưới.

Phùng Tư Nhược mặc một chiếc váy ngủ màu hồng đi ra, giẫm lên đôi dép lê mà chạy đến chỗ của hắn.

Nhìn dáng vẻ của nàng, thì chắc là vừa mới gội đầu xong.

Bởi vì trường học không cho phép dùng những thiết bị điện có công suất lớn, cho nên không thể sấy tóc.

“Có chuyện gì nha?”

Giang Chu giả vờ tức giận àm nhìn nàng: “Nghe nói hôm nay em dám vụng trộm đi ăn cơm với Ngữ Vi à? Lá gan không nhỏ nha!”

Phùng Tư Nhược phồng má lên: “Anh nói là muốn đi ra ngoài mà.”

“Ah… em phản bác rất có lý.”

“Hừ hừ.”

Khóe miệng Giang Chu cong lên, đưa tay ôm nàng vào lòng: “Vừa tắm xong thì không nên chạy ra ngoài, nhắn tin cho anh là được rồi, bằng không em bị cảm thì làm sao bây giờ?”

Phùng Tư Nhược nhịn không được mà cọ cọ vào lòng hắn: “Ngày hôm nay còn chưa được gặp anh.”

“Ai bảo em đi ra ngoài ăn cơm mà không dẫn anh theo?”

“Đây là ước định của em và Ngữ Vi.”

Giang Chu ngửi mùi quýt vàng trên tóc nàng, nhẹ giọng cười: “Thật sự không biết em và Sở Ngữ Vi đang giở trò gì nữa.”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Không thể nói cho anh biết được.”

“Anh cũng không hỏi.”

“Ồ!”

“Nói anh nghe, bọn em ra ngoài ăn gì nào?”

“Ăn lẩu!”

Giang Chu gật đầu: “Xem ra các em cũng không ăn được món gì ngon lành cả.”

Phùng Tư Nhược không đồng ý: “Lẩu ăn rất ngon nha.”

“Ăn nhiều thịt hơn hay là ăn nhiều rau hơn.”

“Ăn nhiều rau hơn.”

“Buổi tối ăn lẩu sẽ rất dễ đói bụng, biết không?”

“Không sao, em có đồ ăn vặt.”

Giang Chu sờ sờ mái tóc hơi ướt của nàng: “Không cho phép ăn vặt vào buổi tối, trừ phi em muốn biến thành một cô gái mập.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy thế thì hơi uể oải: “Vậy em đói bụng thì phải làm sao nha?”

“Học cách gặm chân của Đinh Duyệt đi.”

“Không muốn…”

Ánh mắt Giang Chu viết đầy cưng chiều, sau đó hai tay của hắn bỗng nhiên dùng sức.

Phùng Tư Nhược sợ hết hồn, cuống cuồng kiễng chân lên.

Giang Chu nhìn đến đây, lại không khỏi cảm thấy tiếc nuối.

Chương 449 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!