Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 451: CHƯƠNG 451: NĂM NGOÁI KHÔNG CÓ ĐỐI TƯỢNG, NĂM NAY CÓ THỂ CÓ SAO?

Trong ký túc xá.

Từ Hạo Đông, Trương Nghiễm Phát và Cao Văn Khải đang ngồi nói chuyện trời đất.

Dạo này ba con hàng này rất đắc ý.

Chủ yếu là bởi vì rốt cuộc cũng có các cô em năm nhất.

Hơn nữa dáng người rất đẹp, dung mạo lại vô cùng thanh thuần và xinh đẹp.

Năm ngoái, bọn họ hoàn toàn không có bất kỳ ưu thế nào trước mặt đám con gái, bởi vì bọn họ mới là sinh viên năm nhất, mà ngoại hình lại không được tốt lắm.

Nhưng bây giờ thì khác, bọn họ đã biến thành đàn anh khóa trên rồi.

Dưới loại buff này, bọn họ liền có nhiều can đảm hơn khi đối mắt của các cô gái.

“Hôm nay tôi thấy một cô em ở xxx, quả chân phải nói là vừa dài vừa thon.”

“Vậy thì đã là gì, tôi còn dẫn đường cho mấy cô em năm nhất của học viện tài chính và kinh tế chúng ta nữa.”

Trương Nghiễm Phát cười nhạt vào mặt hai con hàng kia: “Có kiếm được phương thức liên lạc không?”

Từ Hạo Đông hơi sững sờ: “Cô ấy nói không cần làm phiền.”

“Trời ạ, vậy ông uổng công một chuyến mà không được gì à? Phương thức liên lạc cũng không có, làm sao để phát triển đến bước tiếp theo?”

“Nói không chừng còn có thể tình cờ gặp lại, vậy không phải là duyên phận trời ban sao?”

“Nói vớ vấn, người ta đã nói thế thì chứng tỏ là từ chối rồi!’

“Nghe ý của ông là, ông đã xin được phương thức liên lạc của các em gái năm nhất rồi à?”

Trương Nghiễm Phát lấy một tờ giấy ra, trịnh trọng mở ra xem: “Nhìn đi, nhìn mấy chữ xinh đẹp của em gái năm nhất đi.”

Từ Hạo Đông và Cao Văn Khải liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên lại cảm thấy hâm mộ.

“Đã kết bạn chưa?’

“Chưa, không phải là vì muốn kết bạn ở trước mặt các ông sao?”

“Vậy ông nói nhiều làm gì, mau kết bạn đi, để cho chúng tôi xem ảnh luôn nào.”

Khóe miệng Trương Nghiễm Phát cong lên, cầm điện thoại di động lên, bắt đầu nhập dãy sỗ QQ vào.

Sau khi tìm kiếm, lập tức có một cái ảnh chân dung hiện lên.

“Nick name là Một Mảnh Trời Xanh, nam, 45 tuổi, ký tên là: Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.”

“Em gái năm nhất này thú vị nha…?”

Từ Hạo Đông sờ cằm một cái: “Ông xác định ông không kết bạn với cha của cô ấy?”

Trương Nghiễm Phát cũng cảm thấy hơi bất ngờ, vì vậy liền nhập dãy số QQ lại lần nữa.

Kết quả vẫn không thay đổi gì, vẫn là ông chú trung niên đó.

“Móa, tôi còn tưởng ông trâu bò đến đâu chứ, chẳng phải cũng như tôi sao?”

Mặt Trương Nghiễm Phát đỏ lên: “Tốt xấu gì thì tôi cũng lấy được giấy của người ta.”

Mặt Từ Hạo Đông tràn đầy xem thường: “Loại giấy nát này, cho tôi tôi còn không thèm ý chứ!’

“Thế nhưng trên này vẫn còn mùi hương của em gái đó nha.”

“Cút xuống địa ngục đi, ông hít mùi hương đó đến hết đời đi.”

Cao Văn Khải đang vui cười hớn hở, điện thoại di động trong tay đột nhiên vang lên, cậu ta nhìn vào, liền phát hiện là lão baby của mình gọi đến.

Cao Văn Khải do dự một chút, cuối cũng vẫn không nghe máy mà lựa chọn dập đi.

Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát cảm thấy vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh này.

“Không phải đang như keo như sơn sao? Vì sao lại không thèm nghe điện thoại rồi?”

Cao Văn Khải liếm đôi môi khô khốc một cái: “Nói thật, thân thể tôi không chịu được.”

Hai con hàng kia nghe thấy câu này, trong mắt liền xuất hiện vẻ chấn động và ước ao, hâm mộ.

Chấn động và bởi vì Cao Văn Khải đã có tình yêu cuồng nhiệt hơn một tháng với lão baby kia.

Hâm mộ và ước ao là bởi vì bọn họ còn chưa có cơ hội được hưởng thụ cái cảm giác không chịu nổi này.

Lúc này, ba người họ chợt nghe thấy âm thanh di chuyển ghế, lúc này bọn họ mới phát hiện ra Giang Chu đã trở về.

Mà bởi vì bọn họ trò chuyện quá hăng say, cho nên không toàn không chú ý được.

“A, Lão Giang, ông về từ bao giờ vậy?”

Giang Chu mỉm cười: “Về từ khi Một Mảnh Trời Xanh.”

Trương Nghiễm Phát nghe thế liền nuốt nước miếng: “Không nên chế nhạo người khác như thế chứ, có lẽ em gái kia viết sai thì sao.”

“Viết sai hay không thì không biết, nhưng đúng thật là rất buồn cười, ha ha ha!”

“Đậu xanh, ông có bản lãnh thì ông nói xem, ông kết bạn được với bao nhiêu em gái khóa dưới rồi?”

Giang Chu chẳng thèm ganh đua vối mấy con hàng này: “Nhàm chán, tôi không thỏ bỉ như các ông.”

Mặt Trương Nghiễm Phát đỏ lên: “Ai mà không muốn yêu đương ngọt ngào chứ?”

“Năm ngoái không có, năm nay có thể có sao? Các ông khác với năm ngoái ở chỗ nào?” Giang Chu giễu cợt một tiếng: “Hạo Đông, ông cái bắn máy bay rồi à?”

Từ Hạo Đông cúi đầu xuống.

“Nhiễm Phát, ông đã khắc phục được nỗi ám ảnh trong lòng rồi à?”

Trương Nghiễm Phát cúi đầu.

“Vẫn là câu nói kia, nếu bạn nở rộ, ong bướm sẽ tự bay đến, không làm liếm cẩu, không làm tiểu tam.”

Giang Chu ném lại câu nói này, liên leo lên giường của mình.

Chớp mắt, một đêm đã trôi qua.

Buổi sáng, ánh nắng rất mạnh, lại đột nhiên phủ đầy lên bệ cửa sổ.

Gió nhẹ thổi qua, lùa vào trong phòng.

Đi ngang qua thao trường, liền thấy các em gái mặc đồ rằn ri đang đổ mồ hôi thanh xuân.

Bốn tên nhìn thấy cảnh này liền vô cùng cảm động, nước mắt đều chảy ra từ khóe miệng.

Cái gọi là thanh xuân dào dạt, đại khái chính là như thế đấy.

Chương 451 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!