Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 452: CHƯƠNG 452: SỞ NGỮ VI ĐANG DẪN ĐẠO PHÙNG TƯ NHƯỢC?

Khi bọn họ đến phòng học, trong phòng đã ngồi đầy người.

Giang Chu ngồi xuống, nhéo nhéo mặt Phùng Tư Nhược, sau đó nhìn về phía Đinh Duyệt.

“Bà đưa thẻ cơm của bà đây!’

Đinh Duyệt bị dọa cho giật mình, vội vàng lùi lại phía sau: “Làm gì? Phí sinh hoạt của tôi cũng không còn bao nhiêu đâu!”

Giang Chu bĩu môi: “Học kỳ trước tôi và Tư Nhược đã cọ không ít tiền cơm của bà, tôi thấy thẹn trong lòng, cho nên học kỳ này sẽ bù lại cho bà.”

“Ông… ông muốn nạp tiền vào thẻ cơm cho tôi á?!”

“Đúng thế, thừa dịp ông đây đang vui vẻ thì đưa đây, chỉ có một cơ hội thôi đấy.”

Đinh Duyệt suy nghĩ một chút, sau đó liền móc thẻ cơm ra, vỗ lên bàn.

Dù sao cũng là bạn trai của chị em tốt, vẫn có chút xíu niềm tin.

Có điều, Giang Chu là người không thể cân nhắc theo lẽ thường được.

Nói không chừng, Giang Chu thật sự không biết xấu hổ mà tiêu sạch số tư của mình mất.

Đinh Duyệt nghĩ đến đây, không khỏi cảm thấy có chút lo lắng.

“Này…Tôi thật sự chỉ còn chút tiền đó thôi đấy, ngàn vạn lần đừng xài nha.”

Giang Chu bất đắc dĩ mà liếc mắt nhìn Đinh Duyệt: “Nhìn dáng vẻ chưa va chạm xã hội của bà kia, đã nói nạp cho bà thì sẽ nạp cho bà, sợ cái gì mà sợ.”

Đinh Duyệt nhịn không được mà nuốt nước miếng: “Học kỳ trước, ông cũng từng nói như vậy khi lừa quả trứng mặn trong bát mỳ ăn liền của tôi.”

“Hay là như vậy đi, tôi giao bà xã của mình cho bà làm con tin, như vậy có thể yên tâm rồi chứ?”

Giang Chu vừa nói chuyện vừa kéo Phùng Tư Nhược qua.

Nàng đang mải mê chơi cái thước kẻ mê cung của mình, lúc này tràn đầy mờ mịt mà nhìn hai người.

Đinh Duyệt liếc mắt nhìn chị em tốt của mình, lòng thầm nói: như vậy thì có tác dụng mọe gì?

Phùng Tư Nhược không phải không có chân, mình còn có thể trói cô ấy hay sao!

“Được rồi được rồi, tôi sẽ tin ông một lần.”

Giang Chu xoa xoa đầu của Phùng Tư Nhược: “Vẫn là mặt mũi của em lớn.”

Phùng Tư Nhược nhăn mũi một cái, đưa tay móc kẹo trong túi ra: “Ăn kẹo.”

“Không ăn, bây giờ anh đang rất vui vẻ, không cần phải ăn kẹo.”

“Ồ, vậy thì cho Đinh Duyệt ăn.”

Mặt Đinh Duyệt tràn đầy vẻ ghét bỏ mà nhận kẹo.

Chị em tốt cái gì.

Chỉ toàn ăn đồ thừa của người ta mà thôi.

Có điều… Phùng Tư Nhược thật sự đã sáng sủa hơn nhiều.

Có lẽ đây chính là sức mạnh của tình yêu?

Trong khi nói chuyện, giáo viên đã đi vào lớp học.

Mọi người vô ý thức mà ưỡn thẳng ngực lên, ngồi nghiêm chỉnh đàng hoàng.

Đây là tiết học chuyên ngành đầu tiên của bọn họ từ khi lên đại học.

Dù cho là lại người sống tạm bợ như Giang Chu thì cũng không khỏi lên tinh thần.

Mặc dù bây giờ hắn cũng coi như là một nhân sĩ thành công.

Nhưng nếu không tốt nghiệp được, vậy truyền ra ngoài sẽ hơi khó nghe.

Chớp mắt, giờ học buổi sáng đã kết thúc.

Toàn bộ quá trình không thể nói là buồn ngủ, nhưng đối với Giang Chu mà nói, thì chính là vừa nhắm mắt vào, mở mắt ra thì đã kết thúc.

Nhưng mà hắn tuyệt đối không phải là kẻ tồi tệ nhất.

Bởi vì Từ Hạo Đông thậm chí còn ngáy khò khè cơ.

Lúc này, Phùng Tư Nhược ủy ủy khuất khuất mà nhìn Giang Chu.

Bởi vì khi Giang Chu mệt mỏi thì đầu luôn gục xuống bàn, nên nàng phải dùng cánh tay nhỏ của mình để đỡ cho Giang Chu, miễn cho Giang Chu đập đầu xuống bàn.

Vì thế mà nàng ngồi học cả ngày mà chẳng nghe lọt tai câu nào cả.

“Có đói bụng không?”

“Ừm…”

Giang Chu nắm tay nàng: “Đi, anh dẫn em đi ăn cơm.”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Em muốn ăn lẩu!”

“A, bây giờ em còn có thể đề xuất yêu cầu cơ à? Trước kia không phải anh gọi cái gì thì em ăn cái đó sao?”

“Em muốn ăn lẩu…”

“Nhà ăn trong trường học của chúng ta không bán lẩu, tối anh sẽ dẫn em đi ăn.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, trong mắt viết đầy vui vẻ.

Trong khi nói chuyện, đám học sinh lục tục đi đến nhà ăn.

Giang Chu và Phùng Tư Nhược thì đi ở phía sau đám người.

Cùng lúc đó, Đinh Duyệt vẫn đi theo hai người, khoảng cách không quá 2 mét.

Đây hoàn toàn là bởi vì thẻ cơm của Đinh Duyệt đã bị Giang Chu bắt cóc.

Một lúc sau, ba người tìm một chỗ ngồi.

Đầu tiên, Giang Chu đi nạp tiền nên để hai cô bé ngồi chờ ở đây.

Cũng không lâu lắm, hắn liền ném một tấm thẻ ăn cơm đến trước mặt Đinh Duyệt.

Trong quá trình này, Đinh Duyệt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Giang Chu.

Đúng là tên này chỉ đi nạp tiền, chứ không đi đến cửa sổ tiêu phí.

“Nạp đầy rồi?”

Giang Chu gật đầu: “Full rồi.”

Đinh Duyệt bĩu môi một cái: “Ông cho rằng đây là bình xăng à mà còn full rồi?”

“Dù sao thì khi tôi định nạp thêm, mà nhân viên lại không cho tôi nạp, cho nên cũng tính là full rồi.”

“Ông… ông đã nạp bao nhiêu tiền?”

Giang Chu mỉm cười: “Dù sao cũng chưa gọi đồ, bà ra gọi đồ ăn thì biết.”

Đinh Duyệt yên lặng một chút, liền quay người chạy đi cửa sổ bán hàng.

Lúc này, Phùng Tư Nhược ngáp một cái, nhẹ nhàng dựa vào trên người Giang Chu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng có chút buồn ngủ, cả người cũng mềm nhũn ra.

“Sao em lại buồn ngủ như vậy?”

Phùng Tư Nhược ôm cánh tay của Giang Chu: “Tối hôm qua em ngủ muộn…”

Giang Chu cúi đầu nhìn vào mắt của Phùng Tư Nhược: “Thức đêm làm gì?”

“Nói chuyện với Ngữ Vi.”

“Hả? Nói chuyện gì?”

Phùng Tư Nhược lại ngáp: “Quên rồi!”

Chương 452 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!