Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 453: CHƯƠNG 453: SỞ NGỮ VI ĐANG DẪN ĐẠO PHÙNG TƯ NHƯỢC? (2)

Giang Chu nắm gương mặt của nàng: “Nói dối không phải là thói quen tốt.”

“Không thể nói cho anh biết.”

“Em có thể vụng trộm nói cho Đinh Duyệt biết, sau đó Đinh Duyệt lại nói cho anh.”

“Không được.”

Giang Chu nhìn nàng, bỗng nhiên lại có chút phán đoán với thái độ khác thường của Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi.

Từ trước đến nay, Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta là không có nhiều mưu ma chước quỷ như vậy.

Như vậy chứng tỏ, mặc kệ là các nàng nói chuyện ở trong phòng ngủ của mình cũng được, buổi tối hẹn nhau đi ăn lẩu cũng được, đêm khuya còn trò chuyện tán gẫu cũng được, tất cả đều là Sở Ngữ Vi chủ đạo.

Mà Phùng Tư Nhược thì là một người giỏi lắng nghe và biết giữ bí mật, chuyện này được quyết định từ tính cách của nàng.

Ngay cả xã giao bình thường mà cô bé này còn gặp khó khăn, thì làm sao có thể trở thành người mật báo được.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, rốt cuộc Sở Ngữ Vi đang muốn làm gì?

Thần thần bí bí, lại còn phải lừa gạt mình nữa?

Đúng lúc này, Đinh Duyệt vội vội vàng vàng chạy về, tay nắm chặt tấm thẻ ăn cơm, trong mắt viết đầy hoảng sợ.

“Con bà nó!”

Đồng thời, cái cửa sổ bán hàng mà Đinh Duyệt vừa rời đi cũng đang ồn ào.

Mọi người đều quay người nhìn về phía Đinh Duyệt, giống như là đã có chuyện gì rất khó tin xảy ra vậy.

Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Full rồi chứ?”

“Năm chục ngàn, ông nạp cho tôi tận 50 ngàn? Tôi phải ăn cả đời à?!”

“Dù sao cũng còn ba năm nữa cơ mà, một năm ăn hơn chục ngàn cũng không khó lắm mà.”

Đinh Duyệt nhìn Giang Chu, nhịn không được mà giơ ngón tay cái lên: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông, tôi đã cảm thấy ông rất hợp với Phùng Tư Nhược rồi.”

Giang Chu lập tức chắp tôi: “Huynh đài quá khen rồi!”

“Nào có nào có, sau này Phùng Tư Nhược có đi cả đêm không về, thì tôi sẽ hỗ trợ cho.”

“Đã như vậy, tôi liền cung kính không bằng tuân mẹnh.”

Hai người nhìn nhau, nụ cười tràn đầy mặt.

Giang Chu cảm thấy Phùng Tư Nhược tuyệt đối là một kẻ háo sắc giấu tương đối sâu.

Dù sao ý tưởng của Phùng Tư Nhược cũng không khác hắn là bao.

Phùng Tư Nhược nhìn thấy cảnh này, gò má lập tức đỏ lên.

“Không có chuyện đi suốt đêm không về…”

“Cái gì?”

Phùng Tư Nhược nhỏ giọng nói: “Em mới không thèm đi suốt đêm không về.”

Giang Chu vò rối tóc của nàng: “Anh rất thích em lập flag như vậy đấy.”

“Hừ hừ!”

Ăn cơm trưa xong, liền là thời gian nghỉ trưa.

Bởi vì buổi chiều không có tiết, cho nên Giang Chu trực tiếp đi đến công ty.

Tối hôm qua Phùng Nhạc đã gọi cho hắn, hẹn tối nay gặp mặt bàn chuyện hợp tác.

Đây chính là buổi hội đàm chính thức đầu tiên của Phi Độ và Chu Tinh.

Nếu như có thể tiến hành thuận lợi, vậy Phi Độ sẽ được Chu Tinh dẫn vào ngành internet.

Người trước là bá chủ trong ngành internet truyền thống, người sau là làn sóng mới trong ngành internet.

Hai công ty này hợp tác nhất định sẽ khiến cho những công ty internet còn lại cảnh giác.

Nhưng Giang Chu cảm thấy đây là một hiện tượng tốt.

Bởi vì sau khi Phi Độ nhảy vào vũng nước này, thì nó sẽ hấp dẫn rất nhiều sự chú ý.

Kho đó Chu Tinh của hắn sẽ bị coi nhẹ hơn, áp lực cũng nhỏ hơn rất nhiều.

Nhưng mà con người Phùng Nhạc này cũng rất thú vị, người này không hẹn gặp mặt ở công ty để hội đàm, mà lại hẹn ở một nhà hàng tây.

Tất nhiên Giang Chu có thể đoán ra mục đích của Phùng Nhạc khi làm như vậy.

Đây cũng là lý do mà Phùng Nhạc lại mời cháu gái của mình đi ăn cơm.

Nhà hàng tây cũng thích hợp bàn chuyện làm ăn, nhưng thật ra thì hợp với xem mắt hơn.

Đây đúng là thủ đoạn làm quen rất tốt.

Nhưng mà Giang Chu vẫn rất chờ mong, không biết Phùng Nhạc sẽ ra sao khi nhìn thấy hai cháu gái cùng xuất hiện, không biết Phùng Nhạc sẽ chọn như thế nào đây?

Chẳng lẽ muốn giới thiệu cả hai cháu gái cho mình sao?

Nếu như Phùng Viễn Sơn biết chuyện này, vậy thì gia chủ của Phùng gia sẽ tức giận đến mức nào đây?

Hít… vừa nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.

Giang Chu nghĩ đến đây, bỗng nhiên cầm điện thoại bàn lên.

“Vũ Đình, phiền cô vào đây một chút.”

Chu Vũ Đình cất bước đi vào phòng làm việc: “Ông chủ, có chuyện gì sao?”

“Bản kế hoạch phương án hợp tác với Phi Độ đã làm xong chưa?”

“Tất cả đều xong xuôi rồi, bây giờ tôi sẽ đi lấy.”

“Vất vả rồi.”

Giang Chu nói xong liền đứng dậy thay một bộ tây trang mới.

Đi bàn chuyện làm ăn đương nhiên phải mặc quần áo chính thức một chút.

Đây cũng là một loại tôn trọng đối với đồng bạn hợp tác.

Nhưng Giang Chu vừa thay quần áo xong, liền nhìn thấy bóng người của Tô Nam ở bên ngoài.

Hiện giờ cô bé này đã có địa điểm làm việc mới, cho nên về đây thu dọn đồ đạc.

Trong ánh mắt của nàng còn có một chút hưng phấn, giống như là muốn là ra một phen thành tựu to lớn.

“Tiểu Nam Nhi!”

Tô Nam quay đầu nhìn Giang Chu: “Ông chủ, nếu anh cảm thấy buồn chán thì có thể tới chuyển đồ cùng tôi.”

Giang Chu thuận tay cầm khung ảnh ở trên bàn: “Cô biết bây giờ tôi cảm thấy thế nào không?”

“Không biết.”

“Tôi cảm thấy giống như một người cha nhà nhìn thấy đứa con gái mình nuôi lớn sẽ dọn ra ngoài ở riêng vậy.”

Vừa dứt lời, gò má của Tô Nam bỗng nhiên nổi lên một vệt hồng nhạt.

Nàng cắn môi một cái, hình như lại nghĩ đến hình ảnh gì đó, nên lập tức nổi giận.

“Không biết xấu hổ, ai là con gái của anh.”

“Chỉ là một cái ví dụ thôi mà.”

“Vậy thì … ba ba, mau tới chuyển đồ đi.”

“Ừm hả hả????”

Chương 453 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!