Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 454: CHƯƠNG 454: VÁY LOLITA THIẾT KẾ RIÊNG CHO TÔ NAM!

Sau khi rời khỏi tòa nhà của công ty Chu Tinh, hai người xách đồ đến tòa nhà Song Tinh.

Phòng làm việc vừa thuê đã được mua sắm bàn ghế…

Nhưng bởi vì vẫn không có người, nên không gian bên trong vẫn có vẻ hơi trống rỗng.

Có điều, trong phòng đã có mấy chậu cây xanh, và một bể cá.

Nhìn qua, trông cũng có dáng vẻ của một công ty.

“Phù…”

“Một cái rương mà suýt nữa muốn mạng tôi rồi, sao nó lại nặng thế?”

“Quả nhiên mình có mệnh làm ông chủ, chứ không thích hợp lao động chân tay.”

Giang Chu thả rương của Tô Nam xuống, lại vặn vặn eo của mình.

Cùng lúc đó, Tô Nam cầm khăn lau, bắt đầu lau mặt bàn.

Ánh mắt của nàng hơi né tránh, không dám trả lời câu hỏi của Giang Chu.

Bởi vì bây giờ nàng thấy hơi ngượng ngùng.

Bắt đầu từ sau tiếng ba ba kia, thì nàng liền ngượng ngùng.

Đến giờ vẫn xấu hổ mà không dám nhìn Giang Chu.

Ngay cả Tô Nam cũng không biết bản thân mình bị làm sao.

Không hiểu tại sao mình lại gọi một câu như vậy?

Nàng rõ ràng là một cô bé đanh đá nha!

Nàng phải lấy tham ô tiền công ty làm nhiệm vụ của mình.

Là muốn làm một cô bé xấu xa!

Tại sao có thể mềm mại đáng yêu mà kêu một tiếng ba ba chứ?!

Xong, đầu óc của mình nhất định là hỏng rồi!

“Đã thông báo tuyển nhân viên chưa?”

“Ừm…”

“Có thể tuyển thêm một ít nhân viên kỹ thuật, sau này tôi sẽ dùng công ty này để phát triển một bộ môn.”

“Ồ!”

Giang Chu thấy thía độ của nàng rất kỳ quái: “Cô làm sao thế? Tại sao gò má vẫn cứ đỏ như vậy?”

Tô Nam hoảng hốt giơ khăn lau trong tay lên: “Tôi không sao, anh đừng qua đây!”

“Ồ, tôi hiểu rồi, gọi ba ba xong thì xấu hổ à?”

“Không có… không có, anh nói bậy, tôi chưa từng gọi!”

“Vậy là do tôi nghe nhầm à?”

“Đúng thế, là anh nghe nhầm thôi!”

Tô Nam có ý che dấu sự ngượng ngùng của mình, vì vậy mà bắt đầu dùng sắc để lau bàn.

Dần dần, dần đần, cái bàn bắt đầu run lên cầm cập.

Giang Chu không khỏi nở nụ cười xấu xa khi nhìn thấy cảnh này.

“Thật ra thì cũng không có gì, cả trai lẫn gái bây giờ đều rất hay dùng cách gọi này, tôi cũng không cảm thấy có gì không tốt cả!”

Tô Nam thở phì phì, nguýt Giang Chu một cái: “Nếu anh nói nữa, tôi liền nhảy từ cửa sổ xuống dưới.”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Buổi chiều tôi còn có việc, về công ty trước đây.”

“Có phải sau này tôi phải ở Kinh Nam, không thể qua Chu Tinh nữa không?”

“Cô muốn về thì cứ về thôi, dù sao cũng không ai cản cô mà, nhưng đừng để người của Phi Độ biết là được.”

Tô Nam hài lòng mà hừ một tiếng: “Vậy tôi không trả chìa khóa công ty nữa.”

Giang Chu bỗng nhiên có một loại xung động muốn tìm kích thích: “Nói tạm biệt ba ba chưa?”

“Đi tìm chết!”

“Dám làm không dám nhận, với lá gan này của cô mà còn muốn tham ô à?”

“Tôi muốn cắn chết anh, a a …!”

Tô Nam lộ răng mèo, vừa hung dữ lại vừa đáng yêu.

Mãi cho đến khi Giang Chu rời đi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó hơi cúi đầu, phồng má lên, nhìn trông vừa dễ thương lại vừa đáng thương.

Thật ra thì nàng cũng không muốn Giang Chu rời đi lắm.

Bởi nàng sẽ thấy hơi cô đơn khi ở đây một mình.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên lại có tiếng gõ cửa.

Cốc cốc cốc.

Một nhân viên mặc đồng phục chuyển phát nhanh xuất hiện ở bên ngoài cửa.

“Chào ngài, là Tô Nam nữ sĩ đúng không?”

Tô Nam lấy lại tinh thần: “Đúng thế, tôi là Tô Nam.”

Nhân viên chuyển phát nhanh đi qua, trong tay còn cầm một cái hòm: “Đây là chuyển phát nhanh của ngài, phiền ngài ký tên ở chỗ này.”

“Cái gì vậy?”

“Đây là việc riêng của khách, chúng tôi cũng không biết.”

Tô Nam ký xong, tràn đầy tò mò mà mở hòm ra xem.

Nàng vốn tưởng là đồ văn phòng phẩm mà mình đặt mua, nhưng khi mở ra, bên trong lại là một chiếc váy lolita màu trắng, kích cỡ rất vừa người của nàng, bên cạnh còn có một cái thẻ.

Tô Nam lấy váy ra, do dự một chút rồi vân quyết định mặc thử.

Quả nhiên, váy rất vừa người.

Từ trên xuống dưới đều giống như được thiết kế riêng cho nàng vậy.

Nàng là loại mặt học sinh, gì gì đó phụ huynh, cho nên rất hiếm khi có thể mua được một chiếc váy vừa vặn như vậy.

Vì vậy, nàng cầm chiếc thẻ ở trong hòm lên xem, liền phát hiện ra, quả nhiên là váy đặt làm riêng.

Gò má của Tô Nam lập tức ửng đỏ.

Chỉ có Giang Chu mới sẽ mua váy cho nàng.

Nhưng tại sao Giang Chu lại biết số đo của mình chứ?

Chớp mắt, mặt trời đã lặn về phía tây.

Vô số dân đi làm đều bắt đầu rời khỏi công ty.

Bọn họ đều rất uể oải, nhưng trên đường đi về nhà thì thần thái lại thoải mái không gì sánh được.

Rất nhanh, gần đường vành đai ba đã bắt đầu tắc đường.

Có một vài cửa hàng ở dọc đường làm cách âm không tốt, cho nên dù đã đóng cửa kín mít thì vẫn có thể nghe thấy tiếng còi xe inh ỏi ở bên ngoài.

Vị trí ở giữa con đường là một nhà hàng tây Phister.

Lúc này, Phùng Nhạc vừa nhìn thời gian, vừa uống cà phê để chờ đợi.

Ông ta hẹn cháu gái vào lúc bảy giờ, hẹn Giang Chu vào lúc bảy rưỡi.

Khoảng thời gian nửa tiếng này, ông ta phải nói chuyện với cháu gái một phen.

Dù sao cũng là giới thiệu bạn bè, cho nên có vài việc phải chú ý.

Một là không thể để cháu gái mình phản cảm, miễn cho hỏng chuyện tốt, nói không chừng còn có thể truyền đến tai cha nữa.

Hai là phải tâng bốc Giang Chu lên trước, để cho cháu gái mình có ấn tượng tốt với Giang Chu.

Dù sao cũng là tiểu thư nhà giàu, tuyệt đối sẽ không nhìn trúng một kẻ ất ơ nào đó.

Chương 454 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!