Nhưng thật ra Phùng Nhạc rất buồn phiền.
Ông ta nói giới thiệu cháu gái mình cho Giang Chu, hoàn toàn là thuận miệng mà thôi, nhưng ai ngờ Giang Chu lại cảm thấy hứng thú như vậy.
Còn phải gặp mặt một lần rồi mới bàn chuyện hợp tác nữa.
Một kẻ háo sắc cmn lại kinh doanh tốt như vậy làm gì?
Cùng lúc đó, trên con đường bên ngoài nhà hàng.
Một chiếc xe taxi vàng xen lẫn đen chậm rãi dừng lại.
Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất xuống xe, đi đến trước cửa nhà hàng tây.
Hôm nay hai chị em ăn mặc không khác nhau lắm, cả hai đều mặc một chiếc váy có màu sắc khá tươi sáng.
Hai gương mặt xinh đẹp tinh tế, hơi tương tự nhưng lại không giống nhau lắm.
Chiếc váy này của Phùng Tư Nhược là do Giang Chu mua vài hôm trước, kiểu dáng cổ tròn, bóp eo, bên dưới còn in vài bông hoa.
Giang Chu thật sự rất thích eo của nàng, cho nên đã mua rất nhiều loại váy có kiểu dáng này.
Vòng eo thon gọn tinh tế không đủ một nắm, làm cho các cô gái đi qua đều ước ao và hâm mộ.
mà Phùng Y Nhất thì mặc một chiếc váy học sinh mày xám tro, kết hợp với áo sơ mi trắng.
Nhìn trông vô cùng thanh thuần và tươi sáng.
Cửa thủy tinh của nhà hàng bị đẩy ra.
Hai chị em đi vào trong, lập tức hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.
Có vài cô gái có thể dùng từ xinh đẹp dễ thương để hình dung, nhưng cũng có vài cô gái phải dùng từ xinh đẹp tuyệt trần mới xứng.
Nhưng khi nhìn thấy hai chị em, sắc mặt Phùng Nhạc không khỏi biến đổi.
Tại sao hai cô cháu gái đều đến rồi??
Bởi vì không tìm được Phùng Tư Nhược, cho nên ông ta mới tìm Phùng Y Nhất.
Mặc dù hôm nay là một bữa cơm bàn chuyện làm ăn, nhưng mà sẽ biết thành một bữa cơm xem mắt.
Hiện giờ hai cô cháu đều đến, ông ta biết giới thiệu người nào Giang Chu?
Hơn nữa, chuyện này cũng không thể để cho quá nhiều người biết được.
Bởi cha ông ta rất phản cảm với chuyện con gái trong gia tộc gả ra ngoài.
Nếu như nhiều người biết chuyện này, vậy chắn chắn là trăm hại chứ không có một lợi.
Sai lầm, đây là sai lầm rất nghiêm trọng!
Nhưng mà dù sao Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất đều là cháu gái của ông ta.
Chẳng lẽ ông ta còn không biết xấu hổ mà bảo một người đi về một mình sao?
“Chú hai, chào buổi tối!”
Trong khi Phùng Nhạc suy nghĩ, hai chị em đã đi đến trước bàn.
Các nàng vuốt váy rồi ngồi xuống.
Phùng Nhạc nghe thấy câu này liền tỉnh táo lại: “Đều đến rồi à?”
Phùng Y Nhất gật đầu: “Cháu và chị đi chung.”
Phùng Nhạc chỉ có thể gạt ra một nụ cười: “Đi chung cũng tốt, chú cũng định mời Tư Nhược vào hôm khác, giờ thì bớt việc rồi.”
Sau khi nghe xong, Phùng Tư Nhược nhẹ nhàng mở miệng: “Cảm ơn chú.”
“Không cần khách khí, đều là người nhà mà!”
Thật ra thì đánh giá của người nhà sẽ ảnh hưởng đến ấn tượng của trẻ con.
Cho nên Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất cũng không có cảm tình gì với ông chú hai này.
Bởi vì cha và cô cô từng nói, ông chú này là một hồ ly không chừa thủ đoạn nào.
Nhưng nếu như đã là người nhà, vậy vẫn phải cần lễ phép.
Hai chị em cũng không keo kiệt nụ cười của mình, biểu hiện rất ngoan ngoãn.
“Chỉ chớp mắt mà các cháu đã lên đại học rồi, thời gian trôi qua nhanh thật.”
“Trong trí nhớ của chú, thì hai đứa vẫn chỉ là mấy đứa nhóc bé xíu.”
Phùng Nhạc nghĩ ra một cái rất tốt, đó là cố gắng thể hiện mình là một ông chú rất hiền lành.
Sau đó dùng ánh mắt hiền từ để nhìn về phía hai cháu gái của mình.
“Chú biết, quan hệ của chú và cha của hai cháu không tốt, hai đứa cũng không thân thiết với ông chú này.”
“Thế nhưng đó là chuyện của đời trước bọn chú, mặc kệ bọn chú có quan hệ tốt hay xấu, thì cũng không liên quan gì với đời của các cháu cả.”
“Cho nên chú vẫn rất thích hai đứa các cháu.”
“Chỉ là bình thường chú bận rộn công việc, thời gian ở nhà cũng rất ít, cho nên mới không thường xuyên đi qua thăm hai đứa.”
“Hai đứa… sẽ không trách chú chứ?”
Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất nghe thấy mấy lời này, liền liếc mắt nhìn nhau một cái.
Nói thật, loại cảm giác này rất không tốt.
Đầu tiên, mặc dù bọn họ là người thân, huyết mạch của chú hai và các nàng đều giống nhau, nhưng quan hệ của hai bên không được tốt lắm.
Cho nên, căn bản là không khác gì người xa lạ cả.
Kết quả Phùng Nhạc lại hỏi các nàng là có trách mình không, các nàng biết phải trả lời như thế nào?
Cảm giác như phủ định cũng không được, mà khẳng định cũng rất mất tự nhiên.
Phùng Y Nhất suy nghĩ một chút: “Chú hai, thật ra thì chúng cháu không hiểu mấy thứ này, cho nên không để ý đâu.”
Phùng Nhạc mỉm cười: “Không hiểu cũng tốt, chú chỉ muốn mời hai đứa ăn một bữa thôi.”
“Vậy vì sao chưa gọi món?”
“Chưa vội, trò chuyện một chút đã, chú chưa từng trò chuyện tán gẫu với các cháu bao giờ mà.”
Phùng Y Nhất thản nhiên gật đầu một cái.
Thật ra thì nàng biết chú hai mình đang chờ người.
Mà người chú chờ, chính là ông anh rể vừa cool vừa ngầu của mình.
Bởi vì trước khi đến đây, Giang Chu đã nói chuyện hợp tác cho Phùng Y Nhất biết.
Hơn nữa, nàng còn có một nhiệm vụ rất quan trọng, đó chỉnh là giả vờ không quen biết Giang Chu.
Mặc dù nàng không biết vì sao anh rể lại muốn làm như vậy, nhưng nàng vẫn thân thiết với Giang Chu hơn là Phùng Nhạc.
Cho nên nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời Giang Chu.
Chương 455 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]