Mà Phùng Tư Nhược thì sao, mặc dù nàng cảm thấy rất mờ mịt với những chuyện ở trước mặt, nhưng nàng biết Giang Chu bảo nàng đến đây, cho nên nàng cũng không có ý kiến gì.
Đúng lúc này, Phùng Nhạc giả bộ như không có gì mà mở miệng: “Thật ra thì chú gọi hai đứa đến đây, là vì có một chuyện cần hai đứa hỗ trợ.”
Phùng Y Nhất làm ra vẻ khó hiểu và nghi ngờ, ngẩng đầu nói: “Bọn cháu thì có thể giúp gì cho chú chứ?”
Phùng Nhạc trầm ngâm một lúc lâu rồi mới nói: “Chú có một đồng bạn hợp tác, cũng là sinh viên đại học Thượng Kinh, cậu ấy muốn kết bạn với các cháu.”
“Kết bạn rất tốt, cháu thích nhất là kết giao bạn bè.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi, mà người này cũng rất tốt.”
Phùng Y Nhất lộ ra ánh mắt tò mò: “Tốt ở chỗ nào?’
Phùng Nhạc suy nghĩ một chút: “Cậu ta rất có tài, hơn nữa còn rất trưởng thành, vẻ ngoài cũng không tệ.”
“Thật hay giả?”
“Chú còn cần lừa các cháu sao?”
“Vậy thì tốt quá, mau gọi người này đến đi.”
Phùng Nhạc không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy câu trả lời của Phùng Y Nhất.
Ông ta sợ nhất là hai cô cháu phản cảm và chống cự lại chuyện này.
Bởi vì bình thường thì các cô gái rất rụt rè, và hầu như đều ôm tâm lý mâu thuẫn với việc người nhà giới thiệu đi xem mắt.
Nhưng bây giờ xem ra, ít nhất thì hai cô cháu gái này cũng không phản cảm.
Lúc này, Phùng Y Nhất mỉm cười ngọt ngào, cầm ly nước chanh lên uống một ngụm.
Tất nhiên là nàng sẽ không chống cự rồi, bởi vì nàng biết người đến là anh rể mà.
Nhưng mà nàng không ngại, không có nghĩa là Phùng Tư Nhược không ngại.
“Là con trai sao?”
Phùng Nhạc hơi sửng sốt một chút: “Đúng thế, là con trai.”
Phùng Tư Nhược nghe thấy câu trả lời này liền đứng dậy.
Nàng không muốn gặp, nàng muốn đi.
Nàng cũng không muốn tìm bạn bè gì cả.
Bởi vì, chỉ cần có Giang Chu trong sinh mệnh của nàng là đủ rồi.
Hơn nữa, nàng cũng đã từng thấy tình cảnh này rồi, tình cảnh này cơ bản là đi xem mắt mà thôi.
Mà nàng rất phản cảm với chuyện này.
Chẳng may Giang Chu biết được chuyện này, vậy chắc chắn sẽ nổi giận.
Nói không chừng còn phát cáu, sau đó không cần nàng nữa.
Nàng sợ, sợ hãi, thậm chí là rất sợ hãi chuyện đó.
Nhưng đúng lúc này, Phùng Y Nhất nhẹ nhàng cầm tay chị gái mình, lại dùng ánh mắt để nói cho chị gái mình biết, là không nên rời khỏi đây.
Phùng Tư Nhược hơi sững sờ, chợt nhớ ra là Giang Chu bảo mình đến đây.
Vì vậy nàng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác hoảng hốt cũng lập tức biến mất.
Nàng nghe lời Giang Chu nhất.
Nàng thích Giang Chu khen nàng là cô bé ngoan ngoãn.
“Tư Nhược, cháu làm sao thế?”
“Không có gì.”
“Ồ… Không có gì thì tốt, không có gì thì tốt rồi!”
Phùng Nhạc nói xong thì lại cảm thấy rất buồn bực.
Ông ta còn tưởng rằng Phùng Tư Nhược phản cảm, muốn bỏ về nhà nữa chứ.
Nếu mà như vậy, thì chỉ còn một cháu gái ở đây, sẽ càng hoàn hảo hơn.
Thật sự không ngờ là Phùng Tư Nhược lại ngồi xuống.
Như vậy thì biết giới thiệu thế nào đây?
Đang nói chuyện, chuông gió ngoài cửa nhà bỗng nhiên vang lên.
Lúc này, Giang Chu mặc âu phục phẳng phiu đi vào nhà hàng.
Hắn đảo mắt một vòng, ánh mắt liền khóa được vị trí của ba người, sau đó liền cất bước đi đến.
Phùng Nhạc thấy Giang Chu xuất hiện, liền đứng dậy nghênh đón.
“Giang tổng, chúc mừng chúc mừng!”
Giang Chu hơi sững sờ: “Sao Phùng tổng lại chúc mừng?”
Phùng Nhạc vỗ vỗ mu bàn tay của Giang Chu: “Không phải tin tức đã nói rồi sao, cậu đã khống chế cổ phần của những công ty mà cậu đầu tư rồi còn gì, hiện giờ cũng đã trở thành gã khổng lồ trong ngành internet rồi.”
“Phùng tổng nói quá quá rồi, tôi chỉ là người thích đầu cơ trục lợi thôi, may mắn mới có chút thành tích không tệ mà thôi.”
“Giang tổng, cậu đúng là cái gì cũng tốt, nhưng lại có một khuyến điểm.”
“Khuyết điểm gì?”
“Quá khiêm tốn!”
Hai lão hồ ly liền nhìn nhau rồi cười ha hả.
Đi bàn chuyện làm ăn, tâng bốc đối phương là chuyện rất bình thường.
Giang Chu cũng không ghét chuyện này.
Ai mà không thích nghe người khác khen mình chứ?
Còn có người dùng tiền để mời người khác khen mình kìa!
Đang nghĩ ngợi, Phùng Nhạc bỗng nhiên kéo Giang Chu về trước bàn.
“Nào nào nào, tôi giới thiệu cho cậu một chút, đây là hai cháu gái của tôi!”
“Đây là Phùng Tư Nhược, còn đây là Phùng Y Nhất!”
“Hai người đều là sinh viên đại học Thượng Kinh, đều học cùng trường với cậu.”
Giang Chu làm bộ không quen biết các nàng, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: “Thì ra Phùng tổng có hai cô cháu gái xinh đẹp như vậy?”
Phùng Nhạc cười ha ha một tiếng: “Không sai, hai người họ là chị em ruột!”
“Phùng tổng thật sự là quá khách khí, chị em cùng nhau, tôi ăn không tiêu nha.”
Phùng Nhạc không hiểu: “Cậu nói gì cơ?”
Giang Chu sửng sốt một chút: “Tôi nói là quá tuyệt vời, hai người tốt, hai người còn chê ít.”
Sau khi nghe xong, Phùng Nhạc cảm thấy rất khó tin.
Cái gì mà còn chê ít?
Tôi đến tặng quà cho cậu sao?
Không phải nói chỉ kết giao bạn bè, gặp mặt nói chuyện thôi sao!
Có phải tên này nghĩ nhiều rồi không?
Chương 456 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]