Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 457: CHƯƠNG 457: GẶP DỊP THÌ CHƠI VỚI CÔ EM VỢ!

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược dùng ánh mắt ngạc nhiên để nhìn Giang Chu.

Trong đôi mắt của nàng còn tràn đầy mê man và khó hiểu.

Nàng không hiểu tình hình bây giờ là sao.

Vì sao chú hai của mình lại quen biết Giang Chu.

Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta không nghĩ ra, liền muốn gọi Giang Chu để hỏi, kết quả còn chưa kịp mở miệng, thì đã bị Giang Chu dùng ánh mắt ngăn cản.

Cùng lúc đó, Phùng Y Nhất cũng tỏ vẻ rất kinh ngạc.

Chú hai của nàng được ngoại giới coi là người thừa kế của Phùng gia, bình thường đều có dáng vẻ cao cao tại thượng.

Ngay cả cô cô cũng nói chú hai của nàng là một người mắt cao hơn đầu.

Nhưng tại sao chú hai lại nhiệt tình với anh rể như thế?

Giang Chu bỗng nhiên tiến lại gần bên tai Phùng Nhạc, nhỏ giọng nói một câu: “Phùng tổng, ngài thú vị thật, không ngờ lại giới thiệu tận hai cháu gái cho tôi?”

Phùng Nhạc há hốc mồm, không biết nên nói cái gì.

Đúng, đúng là ông ta có hai đứa cháu gái.

Nhưng thật ra ông ta chỉ gọi một người đến, là do sai lầm nên hai người mới đến.

Ông ta cũng ngại không dám đuổi một người trở về.

Nhưng mà cậu cmn cảm ơn cái gì?

Tôi đã mạo hiểm để giới thiệu cháu gái cho cậu, vậy mà cmn cậu còn muốn cả hai?

“Giang tổng, nói đùa như vậy sợ rằng không thích hợp lắm đâu?”

Giang Chu nghe thế liền sửng sốt: “Vì sao không thích hợp?”

Phùng Nhạc khẽ cau mày: “Phùng gia chúng tôi cũng là nhà giàu, không thể đùa giỡn lung tung như vậy được.”

“Đương nhiên tôi biết chuyện này, nhưng mà kết giao bạn bè còn hạn chế số lượng sao?”

“Ah…”

Phùng Nhạc nhất thời nghẹn họng, không sai, người ta nói kết giao bạn bè mà.

Kết bạn với một người cũng là kết bạn, kết bạn với hai người cũng là kết bạn.

Chuyện này có gì mà không thích hợp?

Có điều… cậu cmn xác định cậu chỉ kết giao bạn bè sao?

Cùng lúc đó, Giang Chu chuyển lực chú ý qua Phùng Y Nhất.

“Em gái năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Phùng Y Nhất cười ngọt ngào: “19 tuổi, đang học năm nhất.”

Giang Chu mỉm cười: “Thì ra là đàn em khóa dưới à?”

“Đúng vậy, đàn anh, anh học ngành nào?”

“Anh học tài chính và kinh tế, năm nay học năm thứ hai.”

Phùng Y Nhất bỗng nhiên cắn môi đỏ: “Đàn anh, dung mạo của anh thật tốt.”

“…”

Giang Chu nghe thấy câu này, nhịn không được mà ho khan một tiếng.

Tuy là giả vờ không quen nhau rất đơn giản, nhưng cô bé này giả vờ có chút giả.

Em phải biểu hiện ra cảm giác xa lạ, chứ không phải biểu hiện ra mình bị mù.

Hắn thừa nhận hắn rất tự luyến, thường xuyên nói mình đẹp trai vô địch vũ trụ gì gì đó.

Nhưng còn chưa đẹp trai đến mức được tiểu mỹ nữ khen như vậy.

Em xác định làm vậy sẽ không lộ tẩy sao?

Hơi quá rồi, thật sự là hơi quá rồi!

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược mờ mịt chớp chớp mắt, nàng vẫn không hiểu đang có chuyện gì xảy ra.

Giang Chu và em gái mình biết nhau cơ mà?

Tại sao đến đây lại bỗng nhiên biến thành người xa lạ rồi?

Thật ra thì đây cũng là nguyên nhân mà Giang Chu nói cho Phùng Y Nhất biết trước.

Bởi vì…cô bé này rất tinh quái, rất thích hợp diễn kịch.

Nàng không ngây ngốc và ngơ ngác như Phùng Tư Nhược, cho nên diễn trò cũng tự nhiên hơn một chút.

Bằng không, chẳng may hắn nói chuyện với Phùng Tư Nhược, cô bé này bỗng nhiên gọi mình là ông xã thì làm sao bây giờ?

Tuy rằng nàng chưa từng gọi qua, nhưng vẫn có nguy cơ bị bại lộ.

Nàng còn không xã giao bình thường được, lẽ nào còn trông chờ vào nàng biết diễn trò sao?

Nàng không ủy khuất mà ôm tay mình thì đã là không tệ rồi.

Cho nên Giang Chu vẫn không phản ứng đến nàng, mà tiếp tục trò chuyện với Phùng Y Nhất.

“Em gái, có bạn trai chưa?”

Tiểu Nhị Tử lắc đầu: “Hiện giờ vẫn chưa có bạn trai, đàn anh có muốn giới thiệu một người cho em không?”

Giang Chu gật đầu thỏa mãn: “Nếu em muốn giới thiệu, thì anh nhất định sẽ giới thiệu chính anh.”

“Đàn anh thật đáng ghét, sao lại trực tiếp như vậy chứ?”

“Là do lần đầu tiên anh nhìn thấy cô gái như em, cho nên khó tránh khỏi không kìm được lòng.”

“Nếu anh còn nói như vậy, người ta không thèm để ý đến anh nữa.”

Nghe hai người nói chuyện, mặt mo của Phùng Nhạc đã biến thành màu đen.

EQ của Giang Chu này thấp như vậy sao?

Nào có ai nói chuyện với con gái nhà người ta như vậy chứ?

Huống hồ đây còn là cháu gái mình!

Nói chuyện như vậy trước mặt cha chú của người ta, thích hợp không?

Phùng Nhạc kéo Giang Chu một cái: “Giang tổng, hay là bàn chuyện làm ăn trước đi nhé?”

Giang Chu quay đầu lại: “Tôi đang nói chuyện chính mà.”

“Làm ăn mới là chuyện chính…”

“Phùng tổng yên tâm, tôi không quên đâu…”

Vậy mà cmn không quên sao?

Từ khi cậu xuất hiện, cậu đã nhìn thẳng vào tôi bao giờ chưa?

Nhưng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên lấy một bản tài liệu từ trong túi ra.

“Phùng tổng, đây là hợp đồng hợp tác và bản kế hoạch, ngài có thể xem trước một chút.”

“Nếu ngài cảm thấy hài lòng, vậy chúng ta có thể tiến hành tham khảo tỉ mỉ một lần, ngài thấy thế nào?”

Chương 457 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!