Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 458: CHƯƠNG 458: GẶP DỊP THÌ CHƠI VỚI CÔ EM VỢ! (2)

Phùng Nhạc nghe thấy thế, ánh mắt không khỏi sáng lên.

Ông ta làm nhiều như vậy gì cái gì?

Đương nhiên là vì việc kinh doanh làm ăn rồi.

Nếu như không phải ông ta không thăm dò được dòng nước internet này, thì ông ta cũng không cần phải để ý đến Giang Chu.

Cho nên mục đích quan trọng nhất của chuyến đi này, chính là bản kế hoạch và hợp tác.

Vì vậy, Phùng Nhạc bắt đầu lật tài liệu ra xem.

Cùng lúc đó, Giang Chu lại quay đầu nhìn về phía Phùng Y Nhất.

Ai ngờ vừa quét mắt qau, hắn chợt phát hiện Phùng Tư Nhược đang thở phì phò.

Hình như cô bé này cảm thấy mình bị bỏ rơi, cho nên đang rất bất mãn.

Giang Chu không nhịn được mà muốn cười, nhưng vẫn nhìn về phía nàng.

“Em gái này bao nhiêu tuổi rồi?”

Phùng Tư Nhược phồng má lên: “Không nói cho anh biết.”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Anh đoán em 20 tuổi.”

“Hừ hừ!”

Giang Chu lại hỏi đề tài cũ: “Em có bạn trai chưa?”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Không nói cho anh biết.”

“Vậy em có thể nói cái gì cho anh biết nào?”

“Cái gì cũng không nói.”

Phùng Nhạc nhịn không được mà tằng hắng một cái: “Tư Nhược, chỉ là kết bạn thôi, không cần câu nệ như vậy.”

Giang Chu nghe tiếng liền cau mày, quay đầu nhìn Phùng Nhạc.

Trong ánh mắt của hắn có bốn phần phản cảm và sáu phần cảnh cáo.

Cmn, lại dám giáo huấn bà xã của mình ở trước mặt mình?

“…?” Phùng Nhạc có chút mờ mịt.

Vì sao cậu lại nhìn tôi như vậy? Tôi đang giúp cậu mà.

“Giang tổng, có chuyện gì sao?”

Giang Chu lấy lại tinh thần: “Không có gì, chỉ là chợt phát hiện ra, dưới khóe mắt của ngài có gì bẩn kìa.”

Phùng Nhạc mỉm cười: “Ồ, đó là nốt ruồi thôi.”

Giang Chu nói: “Đừng gạt tôi, gồ cả lên rồi kia!”

Phùng Nhạc lúng túng cười ha ha một tiếng, lại tiếp tục xem bản kế hoạch ở trong tay.

Mà Giang Chu thì vừa trêu đùa Phùng Tư Nhược, vừa tiếp tục diễn kịch với Phùng Y Nhất.

Một lúc lâu sau.

Phùng Nhạc xem xong bản kế hoạch hợp tác.

Ông ta ngẩng đầu lên, phát hiện ra Giang Chu đã đổi chỗ ngồi.

Giang Chu vốn đang ngồi cạnh ông ta, sau đó là Phùng Y Nhất rồi đến Phùng Tư Nhược.

Nhưng bây giờ, Giang Chu đã ngồi giữa hai đứa cháu gái của ông ta rồi.

Tây của Giang Chu còn đặt ở dưới bàn, cũng không biết là đang làm gì.

Ba người bọn họ đang trò chuyện rất vui vẻ.

Không có một chút cảm giác xa lạ nào.

Phùng Nhạc cảm thấy rất kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh này.

Tuy rằng quan hệ của ông ta và Phùng Sùng không tốt, thậm chí có thể nói là đối địch.

Nhưng ông ta cũng có hiểu biết nhất định với tích cách của cô cháu gái lớn.

Dù sao cháu gái lớn của ông ta cũng bị mắc chứng sợ hãi đám đông và người lạ, coi như ông ta không để ý thì cũng sẽ nghe thấy đám người làm trong nhà nhắc đến.

Với tính cách như vậy, thì sẽ không cho phép một người xa lạ ngồi bên cạnh mình.

Bằng không thì sao có thể gọi là mắc bệnh?

Phùng Nhạc nghĩ đến đây, lại nhớ đến chuyện xảy ra từ vài năm trước.

Khi đó vị tài xế chuyên phục vụ Phùng Tư Nhược đã từ chức về quê.

Phùng gia đã phải mất một năm trời để đổi tài xế cho Phùng Tư Nhược.

Đó cũng không phải vì Phùng Tư Nhược có yêu cầu cao, mà là Phùng Tư Nhược căn bản không thể nào tiếp xúc với người xa lạ.

Cho nên Phùng Nhạc cảm thấy vô cùng kinh ngạc với cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.

Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, ông ta cũng không nghĩ nhiều.

Dù sao mục đích chủ yếu của ông ta khi đến đây cũng là vì hợp tác.

“Giang tổng, tôi đã xem bản kế hoạch hợp tác này rồi.”

Giang Chu ngẩng đầu lên từ cuộc nói chuyện: “Vậy Phùng tổng có ý kiến gì không?”

Phùng Nhạc trầm ngâm một lát: “Ý của cậu là, muốn tôi làm nền tảng kinh doanh thương mại điện tử?”

“Không sai!”

“Giang tổng, thứ cho tôi nói thẳng, bây giờ trên thị trường đã có một TaoBao, còn có Kinh Đông của cậu nữa, làm sao tôi cạnh tranh được chứ?”

Giang Chu không trả lời thẳng: “Chắc ngài cũng hiểu, chợ thương mại online chính là nền tảng dễ dàng nhất để biến lưu lượng thành lợi ích.”

Dường như Phùng Nhạc vẫn chưa hài lòng: “Không còn hạng mục nào khác thích hợp hơn sao? Ví dụ như xã giao, âm nhạc giải trí?”

“Ngài muốn làm hai thứ này, đối thủ đầu tiên ngài phải đối mặt chính là Tencent.”

“Mặc dù đối thủ rất mạnh, nhưng thị trường vẫn rất rộng rãi mà.”

“Nhân số đăng ký của QQ là hơn 500 triệu, lưu lượng hàng ngày đạt đến 130 triệu, đây mới là sống trong khe hẹp chứ?”

Phùng Nhạc hơi cau mày: “Chẳng lẽ Tencent đã ăn sạch lĩnh vực này rồi sao?”

Giang Chu nhịn không được thở dài: “Có một phần mềm xã giao tên là Fetion, ngài biết không?”

“Đương nhiên biết, đó là phần mềm xã giao của Thông Tấn mà.”

“Không sai, nhưng kết quả thì sao? Đến bây giờ, ứng dụng này đã kiên trì đến năm thứ tư rồi, nhưng lại không đánh nổi cọng lông của QQ.”

Sau khi nghe xong, Phùng Nhạc rơi vào trầm tư: “Vậy lĩnh vực âm nhạc giải trí thì sao?”

Giang Chu khoát tay: “Lĩnh vực âm nhạc, không có 4 5 năm thì căn bản không phát triển được.”

“Vì sao?”

“Vì phí internet vẫn chưa giảm giá, dung lượng điện thoại di động lại không đủ, chỉ có thể xem tiểu thuyết online, đọc báo chí, nào có ai xem phim nghe nhạc ở trên mạng chứ?”

Chương 458 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!