Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 466: CHƯƠNG 466: TÔI LÀ GIANG CHU, TÔI ĐẠI DIỆN CHO CHÍNH MÌNH!

Chớp mắt, nửa tháng đã trôi qua gần hết.

Nền tảng chợ thương mại bán mỹ phẩm chính hãng của Phi Độ đã chính thức login.

Phùng Nhạc thật sự đặt tất cả tinh khí thần của mình vào trong đó.

Ông ta đã dùng tất cả mạng lưới quan hệ của mình.

Làm cho từng nhân viên đi bàn bạc với từng công ty một, cuối cùng cũng có thể ký hợp đồng với các công ty mỹ phẩm và đồ trang điểm.

Sau đó, lại không keo kiệt tiền quảng cáo và tuyên truyền, có thể nói là đâu đâu cũng nhìn thấy.

Cùng lúc đó, bên phía công ty Kinh Nam cũng đã tuyển đủ nhân viên.

Bọn họ thành lập một đoàn đội, bắt đầu phát triển một hạng mục tên là Pinxixi.

Đây cũng là một hạng mục chợ thương mại điện tử.

Thế nhưng hạng mục này không làm hàng cao cấp, mà chỉ làm hàng cấp thấp.

Cái gì rẻ thì bán cái đó, có thể mua trực tiếp từ nhà máy luôn.

Từ khi bắt đầu khởi động thì Pinxixi vẫn rất khiêm tốn, thậm chí có thể nói là không có cảm giác tồn tại.

Bởi vì Tụ Mỹ(Jumei) đã quảng cáo và tuyên truyền quá điên cuồng.

Trong lúc nhất thời, tất cả ánh mắt đều tập trung vào Tụ Mỹ của Phi Độ, thế cho nên không có ai chú ý đến Pinxixi cả.

Thật ra đây cũng là hiệu quả mà Giang Chu muốn.

Bây giờ, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Mọi người đều biết, chỉ cần là hạng mục Giang Chu coi trọng, vậy nhất định có thể kiếm tiền.

Trong loại hoàn cảnh áp lực lớn như vậy, Giang Chu muốn làm cái gì thì cũng rất khó khăn.

Bởi vì nếu không hắn ra tay, nhất định sẽ có người coi trọng.

Nói không chừng mình vừa làm một cái hạng mục mới, ngày hôm sau đã xuất hiện một cái hạng mục giống y như đúc luôn.

Mặc dù Giang Chu cho rằng, hạng mục của mình sẽ không bị người khác làm nhái đơn giản như vậy.

Nhưng loại cảm giác này thật sự không quá dễ chịu.

Giống như Món ngon và Món ăn ngon ngày trước, mặc dù không tạo thành ảnh hưởng gì cho hắn, nhưng cũng giống như có một cái gai đâm vào đáy giày của hắn vậy.

Tuy nó không tạo thành cảm giác đau nhức, nhưng bạn nhất định sẽ nghĩ cái rút nó ra.

Cho nên, hiện giờ Giang Chu cần dùng danh nghĩa của mình để làm một hạng mục ở ngoài sáng, để thu hút ánh mắt của mọi người.

Sau đó, lại làm một hạng mục ở ở trong tối, hèn mọn phát triển.

Tụ Mỹ chính là hạng mục thu hút ánh mắt đó.

Đầu tiên, nền tảng này là một trong số ít nền tảng khá thú vị, bởi ban đầu nó rất hot, nhưng lại tan thành mây khói với tốc độ rất nhanh.

Công ty Phi Độ làm hạng mục này sẽ không chiếm được lợi lộc gì.

Thế nhưng mà, giai đoạn đầu của nó lại rất phù hợp với mong muốn của Phùng Nhạc.

Không phải ông ta muốn có thành tích càng nhanh càng tốt sao?

Vậy thì Tụ Mỹ cất bước cực nhanh này rất thích hợp với ông ta.

Chẳng qua là, cuối cùng sẽ ra sao thì Giang Chu cũng không chịu trách nghiệm.

Hơn nữa, Giang Chu cũng chẳng có chút thiện cảm gì với con người của Phùng Nhạc cả.

Thậm chí bởi vì có quan hệ với Phùng Tư Nhược, cho nên hắn còn rất chán ghét người này.

Dưới tình huống như vậy, hắn liền để Pinxixi ẩn núp dưới cía bóng của Tụ Mỹ, lại chậm rãi hấp thu dinh dưỡng.

Đầu tiên sẽ lung lạc một nhóm thương gia bán mặt hàng cấp thấp giá rẻ, sau đó làm vài quảng cáo và tuyên truyền vớ vẩn.

Chờ đến khi Tụ Mỹ thật sự không chống nổi nữa, khi đó Pinxixi sẽ bắt đầu tuyên truyền với quy mô lớn.

Ví dụ như mấy chiêu trò, chém một đao nhận bao lì xì… như vậy có thể hấp dẫn đại đa số lưu lượng qua.

Một tuần sau.

Trong một quán cà phê ở trung tâm thành phố.

Phùng Nhạc phấn khởi mà hẹn gặp mặt Giang Chu.

Hai người ngồi trước bàn cà phê, bắt đầu trò chuyện về tình hình hiện tại của Tụ Mỹ.

Phùng Nhạc cảm thấy hết sức hài lòng với tình hình trước mắt.

“Giang tổng, phương án của cậu đúng là không tệ, không ngờ người tiêu dùng chủ yếu của chợ online đúng là phụ nữ thật.”

“Dĩ nhiên, bởi vì bình thường thì đàn ông sẽ có lý tính hơn, còn phị nữ sẽ cảm tính hơn, bọn họ không quan tâm mình cần cái gì, mà chỉ quan tâm mình muốn cái gì thôi.”

Hiện giờ Phùng Nhạc rất bội phục với kế hoạch kinh doanh của Giang Chu.

“Bây giờ quảng cáo và tuyên truyền rồi, nền tảng và app cũng đã xong, cậu thấy chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

Giang Chu suy nghĩ một chút: “Chờ một thời gian đã.”

“Chờ?”

“Hiện giờ, chúng ta vừa mới quảng cáo và tuyên truyền, vẫn chưa tiếp cận bão hòa.”

“Tôi đang muốn hỏi cái này, chờ tuyên truyền bão hòa rồi thì phải làm gì tiếp?”

Giang Chu hơi ngẩng đầu lên: “Phùng tổng, tôi cảm thấy, các ngài quảng cáo và tuyên truyền vẫn chưa đủ lớn.”

Phùng Nhạc trợn tròn mắt lên: “Vậy mà còn chưa đủ lớn á? Hiện giờ toàn bộ internet đều là quảng cáo và tuyên truyền rồi.”

“Nhưng bây giờ, quảng cáo vẫn chưa đủ để nhảy ra khỏi vòng.”

“Không đủ nhảy ra khỏi vòng? Là sao?”

“Tuy hạng mục của chúng ta chủ yếu là đánh vào mặt hàng mỹ phẩm chính hãng… nhưng ngài không muốn nếm thử miếng bánh ga to của những lĩnh vực còn lại sao?”

Chương 466 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!