“Dĩ nhiên là muốn rồi!” Phùng Nhạc vỗ đùi: “TaoBao của Lão Mã, còn cả Kinh Đông (JD.com) của cậu, cả hai đều hoạt động rất tốt, tôi chỉ làm mỹ phẩm thì luôn cảm thấy thua thiệt nữa kìa.”
Giang Chu rất hài lòng với câu trả lời của Phùng Nhạc: “Nếu là như vậy, ngài không thể chỉ hấp dẫn những người chuyên sử dụng mỹ phẩm và đồ trang điểm được.”
“Nhưng mà nền tảng của chúng ta bây giờ chỉ có mỗi mỹ phẩm, phải làm gì để hấp dẫn người sử dụng khác?”
“Cái này cần một loại tiếp thị, vận doanh để nhảy ra khỏi vòng.”
“Cậu nói tỉ mỉ xem nào.”
“Như vậy đi, ngài tìm một người trẻ tuổi, để cho người này đóng vai ngài.”
Phùng Nhạc khẽ nhúy mày: “Đóng vai tôi?”
Giang Chu gật đầu: “Tạo cho người này một câu chuyện hư cấu, cái gì mà khởi nghiệp từ năm 20 tuổi, năm 23 tuổi đã trở thành ông chủ lớn có giá trị con người lên đến chục tỷ, lại là nhân sĩ cao cấp, lại là du học nước ngoài trở về quê hương, một người dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, cuối cùng có thành tựu như bây giờ.”
“Đó không phải là thành công học và cảm hứng sao? Làm vậy thì có lợi ích gì?”
Giang Chu không cho là đúng: “Một nhân vật tốt, luôn sẽ có chỗ dùng đến.”
Sau khi nghe xong, Phùng Nhạc hơi suy nghĩ một chút: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó lại để cho người này đi quay quảng cáo.”
“Quảng cáo gì?”
“Tôi là Trần Âu, tôi đại diện cho chính tôi.”
“Trần Âu là ai?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Nói bừa thôi.’
Phùng Nhạc hơi cau mày: “Tôi không hiểu.”
“…”
Giang Chu vẫy tay, muộn một cái micro, nhưng hắn cũng không bật lên, mà chỉ đặt ở bên mép.
“Bạn chỉ ngửi thấy mùi nước hoa của tôi, lại không thấy mồ hôi của tôi.”
“Bạn có quy tắc của bạn, tôi có sự lựa chọn của tôi.”
“Bạn phủ định hiện tại của tôi, tôi quyết định tương lai của tôi.”
“Bạn cười nhạo tôi vì hai bàn tay trắng, không xứng được yêu, tôi thương hại bạn vì luôn chờ đợi.”
“Bạn có thể coi thường đám người trẻ tuổi chúng tôi, nhưng chúng tôi sẽ chứng minh đây là thời đại của người nào.”
“Ước mơ, đã định trước là con đường cô độc, trên đường sẽ không thiếu nghi ngờ và cười nhạo.”
“Nhưng, vậy thì thế nào?”
“Dù cho thương tích đầy người, cũng muốn sống đẹp.”
“Tôi là Giang Chu, tôi đại diện chính tôi!”
Giang Chu nói xong, liền giơ tay lên cầm một tờ quảng cáo.
Mặt trên có in mấy chữ to màu đỏ: Tụ Mỹ, chỉ bán hàng chính hãng.
Phùng Nhạc trợn tròn mắt nhìn cảnh này.
Chỉ cái này?
Cái này cmn mà tính là quảng cáo à?
Những câu súp gà cho tâm hồn này, hoàn toàn không liên quan gì đến mỹ phẩm và Tụ Mỹ cả.
“Như vậy có thể hot thật sao?”
“Chắc chắn là có thể hot, tôi đã tận mắt nhìn thấy.”
Phùng Nhạc chép miệng một cái, nhưng vẫn tin tưởng phán đoán của Giang Chu.
Ông ta nào biết Giang Chu là người trọng sinh trở về, hắn muốn kinh doanh, chỉ cần dựa theo quỹ tích lịch sử là được rồi.
Năm đó, một câu nói “Tôi đại diện cho chính tôi” đã hot khắp cả khắp!
Đến tận bây giờ, vẫn không có bất kỳ loại quảng cáo nào có thể so sánh với độ mạnh của cái quảng cáo đó!
Chẳng qua là, hot rất nhanh, nhưng chết còn nhanh hơn.
Nhưng đến khi đó, có lẽ Phùng Nhạc đã không thể thoát thân rồi.
Nói không chừng năm công ty của Phùng gia sẽ biến thành bốn công ty luôn.
Như vậy, Phùng Nhạc sẽ làm cho Phùng Viễn Sơn rất thất vọng.
Vậy người thừa kế của Phùng gia sẽ là ai?
Là lão cha vợ Phùng Sùng của mình?
Hay là em trai của Phùng Nhạc, là Phùng Long?
Giang Chu cảm thấy rất chờ mong với sự rung chuyển của Phùng gia.
…
Cuối tháng chín, Giang Chu bay đến Bắc Hải một chuyến.
Sau khi rời khỏi sân bay, hắn gọi taxi đi đến vùng ngoại ô.
Nơi đó có một quán cà phê.
Đây là lần thứ hai Giang Chu đến đây.
Lần đầu tiên là ông anh tài xế gọi đến để bàn luận chuyện hợp tác với quỹ Y Nhất.
Lần này hai người đều không mưu mà hợp, cả hai đều muốn gặp mặt đối phương một lần.
Lúc này, trong quán cà phê.
Giang Chu ngồi đối diện với Phùng Sùng.
Hai người bọn họ, một người uống cà phê, một người uống nước lọc.
Cả hai đều không vội vàng mở miệng nói chuyện, mà là đang quan sát đối phương.
Khi Phùng Sùng quan sát Giang Chu thì lại có một loại tâm trạng như đang quan sát con rể.
Không quá vừa mắt, nhưng đúng là có chút gần gũi thân thiết.
Theo bản năng, ông so sánh một chút, có phải tên nhóc thối này đen hơn rồi không?
Có phải những hoạt động thương nghiệp gần đây đã để cho tên nhóc này quá mệt mỏi không?
Dù sao đây cũng coi như một nửa con rể của ông mà.
Đại khái thì Phùng Sùng có một loại cảm giác vừa tức lại vừa thương.
Mà Giang Chu thì lại khác.
Hắn không quan sát tâm trạng và thái độ của Phùng Sùng, mà là đang quan sát ngũ quan, khuôn mặt của Phùng Sùng.
Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Phùng Sùng là ở cửa của Minh Tiềm Sơn Trang.
Khi đó, trời chạng trạng tối, cho nên Giang Chu cũng không nhìn thấy rõ lắm.
Dù sao Phùng Sùng cũng nói mình là một tài xế, cho nên Giang Chu đã bỏ quên tướng mạo của ông.
Chương 467 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]