Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 468: CHƯƠNG 468: GẶP LẠI CHA VỢ!

Mà lần thứ hai, là Phùng Sùng đưa Phùng Tư Nhược đến trường.

Khi đó, hắn đã không được gặp cô công chúa nhà mình trong một tháng trời rồi.

Dưới loại hoàn cảnh đó, làm sao hắn có thể đi chú ý đến một người đàn ông trung niên chứ?

Mà lần thứ ba, lại là ở trong quán cà phê này.

Khi đó, tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh còn chưa đổi tên, mà vẫn là đầu tư Chu Tinh.

Khi đó, hắn làm rất nhiều hoạt động thương nghiệp, tài sản gần như không còn.

Ngay lúc đó, công ty sắp phải đối mặt với vấn đề thiếu hụt tài chính.

Nếu như giải quyết trễ, mấy công ty mà hắn đầu tư sẽ có thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Dưới loại tình huống đó, hắn chỉ quan tâm đến hợp tác và tiền.

Cho nên, hắn cũng không quá quan tâm đến tướng mạo của Phùng Tư Nhược.

Nhưng lần này thì khác.

Đầu tư Chu Tinh đã đổi tên thành khồng chế cổ phần Chu Tinh.

Đã nắm trong tay hơn mười công ty.

Hắn đã không thiếu tiền bạc, cả tháng nay đều yêu đương với Phùng Tư Nhược cho nên cũng không thấy nhớ nhung.

Vì vậy, rốt cuộc hắn cũng có thể tĩnh tâm, quan sát ông anh tài xế này một phen.

Từ khi Chu Tinh hợp tác với quỹ Y Nhất, Giang Chu đã có rất nhiều suy đoán với người sáng lập cái quỹ đầu tư này.

Ban đầu, hắn cho rằng người sáng lập cái quỹ này là cô cô Phùng Y Vân, nhưng trong tay cô cô sẽ không có nhiều tài chính như vậy.

Nếu như có, thì hắn đã không gặp vấn đề thiếu thốn tài chính rồi.

Như vậy, nói một cách khác, rất có thể là cha của Phùng Tư Nhược đã sáng lập cái quỹ đầu tư này.

Ông anh tài xế này không phải đại biểu cho cô cô Phùng Y Vân?

Mà là đại biểu cho cha vợ của mình sao?

Nhưng sau khi quan sát tỉ mỉ, Giang Chu chợt hít một hơi khí lạnh.

Hắn phát hiện ngũ quan của ông anh tài xế này có rất nhiều chỗ tương tự với cô cô Phùng Y Vân.

Nhất là hình dáng lỗ tai thì gần như là đúc ra từ một khuôn.

Hơn nữa, cái miệng của ông anh tài xế này cũng giống hệt Phùng Y Nhất.

Thậm chí khuôn mặt cũng hơi cùng loại với Phùng Y Vân.

Nhưng điều quan trọng nhất là, hắn phát hiện một chiếc trên trên ngón tay của ông anh tài xế này.

Cái nhẫn này rất bình thường, không có gì chói mắt cả.

Chỉ là trên chiếc nhẫn vàng, còn có một viên đá quý màu xanh lam.

Mà hắn từng nhìn thấy một chiếc nhẫn giống như vậy ở trên tay của Phùng Nhạc.

Bởi vậy, chuyện này có rất nhiều điều đáng ngờ.

Dung mạo rất giống với những người trong dòng chính.

Thậm chí còn đeo một cái nhẫn không khác gì của chú hai của Phùng Tư Nhược.

Người này thật sự chỉ là một tài xế của Phùng gia sao?

Giang Chu nghĩ đến đây, trái tim bỗng nhiên nhảy một cái.

Ngay sau đó, một loại suy đoán liền vờn quanh đầu óc của hắn.

Lúc này, Phùng Sùng đặt chén cà phê xuống: “Cậu nhìn tôi như vậy làm gì?”

Sau đó lại dùng một câu hỏi để kéo Giang Chu về với thực tế.

Giang Chu nhe răng cười: “Không có gì, chỉ là đột nhiên tôi lại cảm thấy ngài rất đẹp trai.”

Phùng Sùng lạnh lùng liếc nhìn Giang Chu một cái: “Khi tôi còn trẻ, dung mạo của tôi có thể bỏ xa cậu đến 18 con phố.”

“Tôi đang khen ngài, sao ngài lại nhân cơ hội để nói xấu tôi chứ?”

“A, lần này lại còn gọi tôi là ngài cơ à?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Ông anh, tôi vẫn rất tôn trọng ngài mà!”

Phùng Sùng có chút hăng hái mà nhìn Giang Chu: “Cậu tôn trọng tôi, chính là cố tình che biển số của tôi, để cho tôi bị giữ bằng lái?”

“Biển số cái gì, tôi hoàn toàn không biết.”

“Giả vờ đi, diễn tiếp đi.”

Giang Chu nuốt nước miếng: “Dù sao tôi cũng không biết, ngài đừng hòng lừa tôi.”

Phùng Sùng cười nhạt: “Lần trước, sau khi rời khỏi đây thì tôi đã bị cảnh sát giao thông chặn lại, mà tờ giấy dán trên biển số xe của tôi không phải là tờ giấy trên va li của cậu sao?”

“Trùng họ trùng tên thôi.”

“Bắc Hải rất rộng lớn, quán cà phê này lại không hề có chút cảm giác tồn tại nào, tên của cậu lại khó nghe như vậy, thật sự có trùng hợp như vậy sao?”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái.

Ông anh này, nói một câu lại nói xấu mình hai câu.

Móa!

Tên mình khó nghe sao?

Khó nghe thì cũng là vấn đề của cha ruột và mẹ ruột mà!

Phùng Sùng thấy Giang Chu không nói gì, vì vậy mở miệng: “Được rồi, để lát nữa rồi nói chuyện tính sổ, bây giờ cậu nói cho tôi nghe về Phi Độ đi.”

Giang Chu lấy lại tinh thần: “Phi Độ làm sao vậy?”

“Hai công ty các cậu đang hợp tác à?”

“Đúng thế, bọn tôi hợp tác phát triển một hạng mục có tên là Tụ Mỹ, là một nền tảng chợ thương mại online chuyên bán đồ mỹ phẩm và đồ trang điểm chính hãng.”

Sắc mặt Phùng Sùng có chút không tốt: “Cậu cũng biết quan hệ của Phùng Nhạc và bên chúng ta rất kém mà.”

Giang Chu gật đầu: “Đương nhiên là biết, không phải Phùng Nhạc đang tranh đoạt quyền thừa kế với cha của Tư Nhược sao?”

“Vậy mà cậu lại vẫn giúp Phùng Nhạc? Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì?”

“Tôi giúp Phùng Nhạc là vì tôi có mục đích của tôi, nhưng khẳng định không phải vì Phùng Nhạc là người của Phùng gia.”

Chương 468 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!