Phùng Sùng yên lặng một lát: “Cậu phải biết rằng, Phùng Nhạc càng biểu hiện tốt, thì bên phái chúng ta càng nguy hiểm hơn.”
Giang Chu đặt ly nước của mình xuống: “Ông anh, thật ra thì tốt và không tốt, không thể phán đoán từ bề ngoài được.”
“Có ý gì?”
“Giai đoạn đầu của Tụ Mỹ đúng là biết tròn biết máo, thậm chí còn đáng giá khen ngợi, nhưng chuyện này không đại biểu cho chuyện Phùng Nhạc có thể thành công.”
Phùng Sùng hơi ngẩn ra: “Ý của cậu là, cái nền tảng này không có tương lai?”
Giang Chu do dự một chút, rồi gật đầu: “Giai đoạn đầu của Tụ Mỹ càng phong cách bao nhiêu, vậy giai đoạn sau sẽ càng ngã thảm bấy nhiêu.”
“Cậu đang đùa với lửa đấy, nếu Phùng Nhạc biết chuyện này thì sẽ không bỏ qua cho cậu đâu.”
“Ông anh, ngài sai rồi, tôi sẽ không âm thầm làm mấy chuyện xấu đó đâu, trái lại thì tôi còn cố gắng hết sức để giúp Phùng Nhạc nữa.”
Phùng Sùng có chút mờ mịt: “Vậy vì sao cái nền tảng này lại không có tương lai?”
Giang Chu mỉm cười: “Bởi vì…đây chính là vận mệnh của nó.”
“Vận mệnh? Cậu tin mấy thứ này?”
“Không tin, nhưng tôi tin tưởng vào những gì bản thân mình đã thấy.”
Phùng Sùng không hiểu lắm.
Bởi vì ông căn bản không ngờ trên thế giới này lại có loại chuyện như trọng sinh hay sống lại.
Cho nên ông vẫn không thể hiểu được ý của Giang Chu.
Nhưng mà ông cũng không cần phải hiểu rõ ràng.
Ông chỉ cần biết Giang Chu không bị Phùng Nhạc lôi kéo là được rồi.
“Ngoài ra, tôi còn muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Ừm?”
“Cuộc sống trường học của Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư thế nào?”
Giang Chu nghe thấy câu này, lập tức trở nên như có điều suy nghĩ.
Người làm có quan tâm đến cuộc sống của các đại tiểu thư sao?
Hiển nhiên là sẽ không.
Dù sao bọn họ cũng chỉ là người làm công, nhận tiền làm việc mà thôi.
Nhưng hết lần này đến lần khác, ông anh tài xế này lại quan tâm.
Như vậy, chắc chắn thân phận của người này có vấn đề.
Nói cách khác, ông anh này tuyệt đối không đơn giản chỉ là một tài xế.
Giang Chu điều chỉnh tư thế ngồi, cố gắng để cho mình ngồi thoải mái hơn một chút.
Sau đó lại suy tư giây lát, chuẩn bị mở miệng nói.
“Dạo này Phùng Tư Nhược và Phùng Y Nhất rất tốt.”
Phùng Sùng gật đầu: “Vậy đại tiểu thư có kết bạn mới không?”
“Ừm, đúng là có vài người bạn mới, hơn nữa cô ấy đã sáng sủa hơn ngày xưa nhiều rồi.”
Sắc mặt Phùng Sùng khá hơn nhiều: “Vậy nhị tiểu thư thì sao, đã thích nghi với cuộc sống đại học chưa?”
Giang Chu mỉm cười: “Cô bé này rất tinh quái, có thể hòa mình với bất cứ ai, mấy hôm trước còn kéo tôi đi nói chuyện với đám bạn cùng phòng nữa.”
“Tốt lắm, vậy là tốt rồi.”
Phùng Sùng gật đầu, ông cũng thấy yên tâm hơn
Hiện giờ, thứ ông quan tâm nhất chính là hai cô con gái đó.
Bởi vì ông đã không còn cố chấp với nguyện vọng của người mẹ đã mất nữa.
Tương lai, ông hy vọng có thể đem tất cả tinh lực của mình đặt lên gia đình của mình.
Mặc kệ là với vợ hay là với hai đứa con gái, ông đều hy vọng có thể bù đắp những thiếu sót trước kia của mình.
Có điều, rất đáng tiếc là Phùng Tư Nhược đã học đại học năm hai rồi.
Phùng Y Nhất cũng đến Thượng Kinh học đại học rồi.
Trước kia, thỉnh thoảng rảnh rỗi mới có thể bầu bạn với con gái, nhưng bây giờ muốn bầu bạn với con gái thì con gái đã rời đi rồi.
Đái khái thì trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể trọn vẹn cả đôi đường đi.
Có những khoảnh khắc mà đã bỏ lỡ thì không thể quay đầu lại.
Phùng Sùng nghĩ đến vấn đề này thì lại cảm thấy buồn phiền.
Thế cho nên những năm phấn đấu trước kia lại trở nên nực cười như vậy.
Nhất là những gì ông đã nợ em gái Phùng Y Vân của mình.
Đến bây giờ ông vẫn không thể tìm được biện pháp thích hợp để bù đắp.
Đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên mở miệng.
“À đúng rồi, ông anh, tôi cảm thấy phải báo với ngài một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Con bé Phùng Y Nhất kia nói là muốn yêu đương.”
Phùng Sùng đột nhiên ngẩng đầu lên: “Cái gì cơ?!!”
Giang Chu rât nghiêm túc mà nhìn Phùng Sùng: “Con bé nói là chị gái đã có bạn trai rồi, mình cũng không thể thua kém.”
“Tên đó là ai? Gia đình thế nào?!’
“Ngài đừng kích động như vậy, Y Nhất chỉ nói là muốn thôi, không phải là còn chưa tìm sao?”
Phùng Sùng hít sâu một hơi, bỗng nhiên lại nhìn Giang Chu: “Giang Chu, cậu chính là anh rể của con bé đấy.”
Giang Chu gật đầu: “Chuyện này thì tôi biết.”
“Con bé không có kinh nghiệm xã hội, rất dễ bị lừa gạt, cậu phải chăm sóc con bé thật tốt mới được.”
“Nhưng mà… Y Nhất không ngoan như Tư Nhược, con bé sẽ nghe lời tôi sao?”
Phùng Sùng khoát tay: “Không sao, tôi sẽ tự mình…ah, tôi sẽ tự mình báo cáo chuyện này, để cha tiểu thư gọi điện thoại cho tiểu thư.”
Giang Chu uống một hớp: “Vậy nếu tôi dạy quá nghiêm, cha vợ tôi sẽ không mắng tôi chứ?”
“Đương nhiên là không, dù sao cậu cũng đang bảo vệ Y Nhất, tôi… ah không, ông ấy sẽ hiểu cho cậu thôi.”
Chương 469 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]