Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 471: CHƯƠNG 471: EM LẠI MUỐN NGỒI TRONG LÒNG ANH ĐÚNG KHÔNG?

“Thời tiết không tệ nhỉ!”

Giang Chu đứng duỗi người ở trước cửa quán cà phê.

Lúc này, trên trời là một mảnh xanh thẳm.

Vô số đám mây hình vẩy đang khảm nảm ở phía chân trời, làm cho tâm trạng của hắn trở nên tốt hơn rất nhiều.

Phùng Sùng cũng ngẩng đầu lên nhìn: “Đúng là thời tiết ở Bắc Hải tốt hơn Thượng Kinh nhiều.”

“Ông anh, thời gian không còn sớm, hay là chúng ta đi mát xa đi?”

Phùng Sùng hơi nheo mắt lại: “Lần nào cậu cũng nói vậy, lẽ nào cậu thường xuyên đi mát xa?”

Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Thật ra tôi chỉ muốn tìm kích thích thôi.”

“Cậu đừng để tôi bắt được, biết không? Bằng không thì tôi sẽ đánh gãy chân cậu.”

“Ông anh, ngài chỉ là một tài xế, ngài quan tâm nhiều như vậy mà không thấy phiền sao?”

“Tôi…”

Giang Chu hơi nheo mắt lại: “Trừ phi ngài không chỉ là một tài xế.”

Phùng Sùng hơi hoảng hốt, nhưng ẩn giấu rất nhanh: “Nói bậy, tôi chính là tài xế.”

“Tôi chỉ nói đùa thôi mà, ông anh đừng khẩn trương thế chứ.”

“Nhưng chuyện tôi nói sẽ đánh gãy chân cậu thì không phải nói đùa đâu.”

Giang Chu nhịn không được mà duỗi người: “Nếu như ngài là cha vợ của tôi, vậy thì đúng là rất vui.”

Phùng Sùng nuốt nước miếng: “Chuyện… chuyện này thì có gì vui?”

“Tôi gọi ngài là ông anh, ngài gọi tôi là con rể, hì hì, thú vị.”

Tên con rể chó má này, thật sự là dẻo mỏ.

Phùng Sùng cảm thấy mình đánh gãy chân vẫn là nhẹ.

Nhưng mà mình cũng không cần tiết lộ thân phân thật của mình.

Như vậy mới có thể quan sát xem… tên khốn này có làm gì có lỗi với con gái mình không.

“Được rồi, ông anh, tôi phải về đây, hẹn gặp lại ở Thượng Kinh.”

“Hình như lần nào cậu cũng bay qua bay lại trong một ngày nhỉ?”

Giang Chu nhẹ giọng cười: “Tôi không trở về thì Phùng Tư Nhược sẽ không ăn cơm đâu.”

Biểu cảm của Phùng Sùng không khỏi dịu đi vài phần: “Con bé này, từ nhỏ đã sợ ăn cơm một mình rồi.”

“Vậy sao?”

“Đúng thế, khi con bé lên đại học thì cả nhà đều lo lắng, sợ con bé ăn không ngon ngủ không yên, may mà có Đinh Duyệt giúp đỡ.”

Ánh mắt Giang Chu cũng mềm mại hơn: “Bây giờ thì không còn gì phải sợ, mặc kệ chuyện gì xảy ra thì tôi cũng sẽ ở bên cạnh cô ấy.”

Phùng Sùng gật đầu: “Cậu nói vậy thì tôi cũng có thể yên tâm.”

“…”

Lúc này, hai người nhìn vào mắt nhau.

Ánh mắt của Giang Chu có chút nghiền ngẫm.

Mà ánh mắt của Phùng Sùng thì lại hơi bối rối.

Đậu xanh, bại lộ rồi.

Mình không nên nghe theo nhịp điệu trò chuyện của tên nhóc Giang Chu này, trong lời nói của tên nhóc này tràn đầy âm mưu và quỷ kế.

Tên nhóc này luôn có thể dựa vào nói chuyện trời đất để lừa gạt người khác nói ra những thứ mà mình cần nghe.

“Ngài nói ngài là một tài xế, vậy ngài quan tâm nhiều như vậy làm gì?”

Giang Chu cũng không chọc thủng, mà chỉ cười hai tiếng, rồi đưa tay đón một chiếc taxi.

Chớp mắt, thời gian đã đến hoàng hôn.

Giang Chu bắt xe từ sân bay Thượng Kinh về trường học.

Lúc này, Phùng Tư Nhược đang đứng chờ ở bụi cây xanh trước cửa.

Hôm nay nàng mặc một chiếc áo phông ngắn tay màu trắng và một chiếc váy bò.

Mái tóc dài tung bay trong gió, trở thành một phong cảnh rất xinh đẹp.

Từ sau khi Giang Chu bắt đầu bận rộn hơn, ngày nào Phùng Tư Nhược cũng sẽ hỏi hắn là có muốn cùng nhau ăn cơm không.

Nếu như Giang Chu trả lời là có, vậy nàng sẽ chờ ở cửa từ sớm.

Sau đó chờ Giang Chu trở lại trường liền chạy đến bên hắn, được hắn sờ đầu một cái, hoặc được hắn ôm lên rồi quay hai vòng.

Đối với Phùng Tư Nhược mà nói, có lẽ đây chính là thời gian tốt đẹp nhất của nàng.

Cuộc sống đại học của nàng vốn không có gì thú vì, nhưng bởi vì có sự xuất hiện của Giang Chu, mà nó trở nên đặc sắc không gì sánh được.

Đây chính là niềm vui nho nhỏ của nàng.

Cũng chính là thời khắc nàng quý trọng nhất.

Nhưng cũng không phải ngày nào Giang Chu cũng có thời gian đi ăn cơm với nàng.

Như là đoạn thời gian trước, Giang Chu quá bận rộn công việc, nên đừng nói là trở về trường ăn cơm, có đôi khi hắn còn quên ăn cơm luôn.

Khi đó, Phùng Tư Nhược chỉ có thì đi ăn cơm với Đinh Duyệt.

Sau khi ăn đơn giản xong, nàng liền trở về ký túc xá, rồi không đi đâu hết.

Điều này làm cho Đinh Duyệt có cảm giác như mình chỉ là hàng tặng kèm.

Nhưng khi nhìn thấy chị em tốt của mình càng ngày càng vui vẻ và sáng sủa, thì Đinh Duyệt cũng cảm thấy vui vẻ theo.

Lúc này, Giang Chu đi vào cổng trường, vẫy tay với Phùng Tư Nhược.

Cô bé xinh đẹp thấy thế, liền nhẹ nhàng chạy đến bên cạnh Giang Chu.

Nàng ngoan ngoãn đứng ở trước mặt Giang Chu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

Trong đôi mắt viết đầy hoan hô và vui vẻ, nhưng biểu cảm trên mặt lại khá bình tĩnh.

“Anh về rồi?”

“Về rồi, nhưng mới chưa được nửa ngày, mà em đã nhớ anh rồi à?”

“Hơi nhớ thôi…”

“Vậy ôm trước một cái rồi tính.”

Chương 471 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!