Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 472: CHƯƠNG 472: PHÙNG TƯ NHƯỢC THÍCH GIANG CHU TỪ BAO GIỜ?

Giang Chu giang hai tay ra.

Phùng Tư Nhược thấy thế, sắc mặt hơi đỏ lên, lại mềm mại đáng yêu mà đi vào trong ngực của Giang Chu.

Sau đó cúi đầu vào trong ngực của hắn, lại đứng yên một lúc như vậy.

“Tối hôm nay muốn ăn gì? Ăn ở trường hay ra ngoài ăn?”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút: “Ăn gì cũng được, em không kén chọn.”

Giang Chu xoa xoa mái tóc của nàng: “Hay là hôm nay ăn ở trường đi, cuối tuần anh sẽ dẫn em ra ngoài ăn.”

“Ừm.”

“Vậy ăn cơm tối xong thì em muốn làm gì?”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một chút, bỗng nhiên lại hơi xấu hổ: “Muốn… muốn đi dạo bên ven hồ.”

Giang Chu nhìn ánh mắt của nàng thì lập tức hiểu ra: “Em lại muốn ngồi trong lòng anh đúng không? Giống như lần trước ý.”

“Không cần nói ra…”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, lại cảm thấy hơi xấu hổ.

Nàng thật sự rất thích nằm trong ngực của Giang Chu.

Nhất là khi ngồi ở bên ven hồ, có gió mát mẻ, bốn vắng lặng.

Sau đó, Giang Chu ngồi ở trên ghế, còn nàng thì núp vào trong lòng Giang Chu.

Loại cảm giác đó rất gây nghiện.

Thậm chí còn gây nghiện hơn cả chơi xe bay QQ.

“Được rồi, vậy ăn cơm xong anh liền dẫn em đi dạo ở bên hồ.”

“Ừm.”

Giang Chu giơ tay đến trước mặt nàng, Phùng Tư Nhược liền nắm chặt bàn tay của hắn.

Bọn họ đã làm động tác này vô số lần.

Phùng Tư Nhược cảm thấy, kể cả mình nhắm mắt thì cũng có thể nắm tay Giang Chu.

Nhưng vừa đi đến nhà ăn, hai người liền nhìn thấy Phùng Y Nhất.

Cô bé này đang ăn cơm, bên cạnh còn có vài người bạn cùng phùng.

Nét mặt của nàng không quá tốt, hình như đang có chuyện buồn bực nào đó.

Có đôi khi lại ngoác miệng ra mà thở phì phò.

Nhưng khi Giang Chu và Phùng Tư Nhược đi vào, ánh mắt của Phùng Y Nhất lập tức sáng lên.

“Chị, anh rể, bên này!!!”

Giang Chu lôi kéo Phùng Tư Nhược đi qua: “Ăn món gì thế?”

Phùng Y Nhất ngoác miệng ra: “Ăn cái gì chứ, em tức đến no cả bụng rồi.”

Nghe thấy câu trả lời của Phùng Y Nhất, Giang Chu và Phùng Tư Nhược không khỏi liếc mắt nhìn nhau.

Còn có thể tức giận đến mức không cần ăn cơm?

Đã xảy ra chuyện gì sao?

“Vì sao em lại tức giận như vậy?”

Phùng Y Nhất lại ngoác miệng ra: “Cha em mới gọi điện thoại cho em, cảnh cáo em không được phép yêu đương.”

Phùng Tư Nhược hơi trợn tròn mắt lên: “Em yêu đương rồi?”

“không có, cũng không biết cha nghe tin đồn từ đâu nữa.”

Giang Chu thì hiểu ngay, trong lòng lại thấy hơi vui vẻ.

Hôm nay, vì thăm dò Phùng Sùng, nên hắn đã bán đứng Tiểu Nhị Tử.

Nói nàng cũng muốn yêu đương ở trường học.

Không ngờ ông anh này lại hành động nhanh như vậy.

Mình vừa trở về từ Bắc Hải, ông ấy đã cảnh báo Phùng Y Nhất rồi.

“Tiểu Nhị Tử, cha em đã nói gì với em?”

Phùng Y Nhất ủy khuất mà ngước mặt lên: “Ông ấy nói trong trường học không có người tốt, để em chờ tốt nghiệp rồi mới tìm bạn trai.”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Bây giờ em còn nhỏ, kinh nghiệm không nhiều lắm, nhìn người không chuẩn, cha em nói cũng có đạo lý đấy.”

“Vậy vì sao chị lại có thể yêu đương? Hai chị em em đều là cô bé ngốc như nhau mà.”

“Không có nhiều người biết chăm sóc, yêu thương người khác và biết kiếm tiền như anh rể em đâu, em cho rằng có thể kiếm được người thứ hai à?”

Phùng Y Nhất có chút mờ mịt: “Nhưng nếu không tiếp xúc, thì làm sao biết đối phương là người thế nào?”

Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Chị em cũng không chủ động tiếp xúc với anh.”

“Vậy là thế nào?”

“Lần đầu tiên gặp mặt, anh đã ép chị em vào vách tường, sau đó bắt chị em gọi anh là ông xã.”

Phùng Tư Nhược ở bên cạnh nghe thấy thế, mặt liền đỏ lên, nhịn không được mà đánh Giang Chu một cái.

Mà Phùng Y Nhất nghe thấy thế thì linh hồn hóng hớt lập tức thức tỉnh.

“Vậy chị em có gọi không?”

“Không gọi, khi đó chị em còn sợ đến mức không nói thành lời.”

Phùng Y Nhất cảm thấy kỳ lạ: “Anh hành động như một tên lưu manh vậy, làm sao có thể theo đuổi được chị em thế?”

Giang Chu quay người nhìn Phùng Tư Nhược: “Đúng vậy, không phải em sợ anh sao? Tại sao cuối cùng vẫn rơi vào tay anh?”

“Em thích thế.”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, lại không muốn tiếp xúc với ánh mắt của Giang Chu.

Nhưng trên thực tế là nàng đang xấu hổ, không dám đối diện với hắn.

Nàng vẫn nhớ lần gặp mặt đầu tiên ở phòng luyện múa đó.

Đúng là nàng rất sợ Giang Chu, bởi vì hành động của Giang Chu rất giống lưu mạnh nên nàng cảm thấy mình bị bắt nạt.

Nhưng sau đó, Giang Chu giúp nàng dạy dỗ vị đàn chị của học viện múa, còn tặng nàng một ca khúc nữa.

Cho nên, dù hơi sợ hãi nhưng nàng sản sinh ra một loại cảm giá tò mò vô hạn với Giang Chu.

Thậm chí khi trở về ký túc xá, nàng còn vụng trộm nghĩ lại những cảnh tượng khi đó.

Thời điểm đó, nàng đã nhận ra rằng tâm trạng của mình hơi khác thường.

Dường như có một thứ gì đó mà nàng chưa bao giờ cảm nhận được đang lặng lẽ lan tràn khắp đáy lòng của nàng.

Để cho nàng cảm thấy vui vẻ, lại cảm thấy hơi khẩn trương và lo lắng.

Chương 472 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!