Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 473: CHƯƠNG 473: PHÙNG TƯ NHƯỢC THÍCH GIANG CHU TỪ BAO GIỜ? (2)

Sau đó, ngày nào nàng cũng bị Giang Chu bắt nạt.

Khi đi học còn đuổi Đinh Duyệt đi, nhất định đòi ngồi cạnh mình.

Khi ăn cơm cũng phải đi đến nhà ăn với Giang Chu.

Hắn nữa, Giang Chu còn tự ý mua váy cho nàng, nếu nàng không mặc thì Giang Chu liền hù dọa nàng.

Khi đó, Phùng Tư Nhược cho rằng, nhất định mình sẽ rất ghét Giang Chu.

Nhưng không biết vì sao, nàng lại không có.

Thậm chí nàng còn phát hiện ra, mình đã hơi ỷ lại Giang Chu.

Dù sao nàng cũng có chứng sợ đám đông và xã giao, nên chỉ có một người bạn là Đinh Duyệt.

Khi Giang Chu trần truồng xông vào thế giới của nàng như vậy, nàng khó tránh khỏi cảm thấy sợ hãi.

Hơn nữa…tuy Giang Chu thích hù dọa nàng, nhưng chưa bao giờ thật sự bắt nạt nàng.

Mà Giang Chu luôn rất tốt với nàng.

Trời mưa thì che ô cho nàng, khi nàng đau bụng vì kinh nguyệt thì không ngại vất vả mà đi lấy nước cho nàng.

Ngay cả Đinh Duyệt cũng nói, Giang Chu chỉ xấu miệng thôi, trên thực tế thì Giang Chu vẫn luôn bảo vệ nàng.

Điều quan trọng nhất là, Giang Chu chưa bao giờ động tay động chân với nàng cả.

Ngay cả Đinh Duyệt cũng cảm thấy rất kỳ lạ.

Một tên lưu manh như Giang Chu, thế mà lại nhịn được mà không chạm vào Phùng Tư Nhược.

Dù sao thì Phùng Tư Nhược cũng có gương mặt của thiên sứ và dáng người như ma quỷ.

Có đôi khi chính Đinh Duyệt cũng không nhịn được mà chiếm tiện nghi của nàng.

Vì vậy, Phùng Tư Nhược dần dần bớt sợ Giang Chu hơn.

Mãi cho đến bữa tiệc tối đón sinh viên mới đó, nàng phát hiện mình không những không sợ Giang Chu, mà còn rất yêu thích Giang Chu.

Nàng muốn ở cùng Giang Chu, muốn cho Giang Chu tất cả những thứ mình có.

Có đôi khi, Giang Chu có ý giả vờ tức giận, Phùng Tư Nhược còn có thể sợ Giang Chu sẽ không cần mình nữa.

Thật đúng là từng bước từng bước, từ cảnh giác cho đến dính người.

“Chị, tại sao chị không nói gì? Rốt cuộc anh rể đã theo đuổi chị ra sao?”

Phùng Tư Nhược trầm tư một chút, nhăn mũi lại: “Ngày nào anh ấy cũng bắt nạt chị.”

Phùng Y Nhất trợn tròn mắt lên: “Thật hay giả? Làm như vậy mà cũng được à?”

“Ừm!”

“Anh rể!”

Giang Chu ngẩng đầu lên: “Chuyện gì?”

Phùng Y Nhất tằng hắng một cái: “Anh có thể cũng bắt nạt em một cái không, để cho em tìm cảm giác đó?”

“Em cho rằng muốn được anh bắt nạt là dễ à? Anh rất kén chọn đấy.”

“Hừ, em cũng ăn no cơm chó rồi.”

Giang Chu gõ đầu của nàng một cái: “Bây giờ em là học sinh, nhiệm vụ chủ yếu là học tập…”

Phùng Y Nhất che đầu: “Em cũng không muốn yêu đương mà, ai bảo cha em cảnh cáo em chứ.”

“Người làm cha đều là như vậy.”

“Ah, không phải anh nói cha em là người vô trách nhiệm sao, tại sao còn nói giúp ông ấy rồi?”

Giang Chu trầm ngâm một chút: “Anh cũng thấy bất ngờ khi bản thân lại cảm thấy cha em không tệ.”

Hai chị em nghe thấy câu này, bỗng nhiên liếc mắt nhìn nhau.

Bởi vì trong ấn tượng của hai người, Giang Chu không thể nào tiếp xúc với cha bọn họ được.

Vậy vì sao lại cảm thấy không tệ được?

Phùng Tư Nhược hơi khẩn trương mà nhìn Giang Chu: “Anh đã gặp ông ấy rồi à?”

“Không có, anh tưởng tượng ra thôi.”

Một lúc sau, cơm tối kết thúc.

Sắc trời đã tối mù.

Dường như bầu trời đêm có một đám mây, thỉnh thoảng lại che mất ánh trăng.

Ba người rời khỏi nhà ăn, đứng ở cửa một lúc.

Màn đêm trong trường đại học rất đẹp.

Ngoài trừ phong cảnh ra thì còn có rất nhiều hơi thở thanh xuân.

“Anh rể, chúng ta đi đâu chơi đây?”

Giang Chu mỉm cười: “Đưa em về ký túc xá.”

Phùng Y Nhất liền cảm thấy ủy khuất: “Về ký túc xá rất nhàm chán.”

“Vậy cũng hết cách, bọn anh muốn đi hẹn hò.”

“Hai người dẫn em đi theo không được sao?”

Giang Chu hơi kinh ngạc: “Dẫn em đi làm gì?”

Phùng Y Nhất suy nghĩ một chút: “Hai người chui vào rừng cây nhỏ, em ở ngoài canh chừng cho hai người.”

“Cút đi, anh thấy em là muốn làm bóng đèn thì có.”

Phùng Y Nhất căn bản không muốn trở về, nàng vẫn muốn đi chơi với hai người.

Bởi vì nàng cũng là một cô bé trong sáng không hiểu gì cả.

Lại bởi vì xem ti vi và tiểu thuyết nên còn ôm ảo tưởng với tình yêu.

Cho nên nàng rất muốn hóng hớt chuyện yêu đương của anh rể và chị gái.

Nhưng rất tiếc, cuối cùng nàng vẫn bị Giang Chu đưa về ký túc xá.

Khá lắm, ông đây đi hẹn hò mà còn muốn làm bóng đèn?

Vậy thì làm sao mà ôm ôm hôn hôn được?

Lúc này, ánh trăng lặng lẽ bao phủ toàn bộ đại học Thượng Kinh.

Bên ven hồ vừa yên tĩnh và vừa thanh bình, thỉnh thoảng còn có những cơn gió nhẹ thổi qua.

Trong rừng cây u ám kia còn ẩn giấu rất nhiều cặp tình nhân.

Bọn họ đứng rất gần nhau, ôm hôn rất ngọt ngào.

Giang Chu đưa Phùng Y Nhất về ký túc xá xong, liền nắm tay Phùng Tư Nhược, đi đến một góc vắng vẻ.

Nơi này là nơi sâu nhất trong rừng cây.

Ngọn đèn đường gần nhất cũng cách bọn họ năm mét.

Cho nên rất an tĩnh, và cũng tối tăm.

Ngoài trừ hai người bọn họ, thì chỉ còn những cơn gió dịu dàng.

Chương 473 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!