Giang Chu dừng bước chân, ngồi xuống ghế dài.
Sau đó kéo bàn tay nhỏ của Phùng Tư Nhược: “Qua đây ngồi một lát.”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, mặt người sau đỏ lên.
Nhưng sau giây phút yên lặng ngắn ngủi, Phùng Tư Nhược lại giang chân, ngồi lên đùi của Giang Chu.
Sau đó lại núp vòa trong ngực của hắn như một con mèo, trong mắt của nàng tràn đầy hân hoan.
Giang Chu cảm thấy hơi khó chịu, vì vậy liền điều chỉnh tư thế một chút, sau đó liền ôm nàng vào ngực.
Lúc này hắn không nhìn thấy mặt Phùng Tư Nhược, chỉ có thể ngửi mùi dầu gọi đầu ở trên mái tóc của nàng.
“Bé con, dạo này em lại tăng cân à?”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên ngồi thẳng lên, phồng má nói: “Không có!”
Giang Chu thuận thế nắm gương mặt của nàng: “Vậy tại sao anh lại có cảm giác như em nặng hơn trước rồi?”
“Là… là do vừa ăn cơm xong.”
“Rõ ràng là chỉ ăn được vài miếng, thì có thể nặng bao nhiêu chứ?”
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng: “Không mập nha!”
Giang Chu rất cưng chiều nàng: “Được được được, không mập không mập, chờ bao giờ đè chết anh rồi hãy tính.”
“Phi phi phi!”
“Phi phi là ý gì?”
“Không tính lời vừa rồi!”
Giang Chu không nhịn được mà cười, phi phi hai cái liền có thể hóa giải lời nguyền?
Đúng là Phùng ngốc nghếch mà, người bình thường nào tin chuyện này chứ.
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, lại chợt phát hiện đôi chân dài của mình không có chỗ để, vì vậy nàng liền đổi tư thế, quay sang ngồi nghiêng trên đùi Giang Chu.
Đồng thời, nàng ngửa đầu ra sau, gối lên vai của Giang Chu, cái trán sáng bóng tiếp xúc với tóc của Giang Chu.
Trong tay nàng cầm một cái vỏ kẹo, đôi chân nhỏ quơ qua quơ lại.
Giang Chu nhìn đến đây, không khỏi cảm thấy hơi nghi ngờ.
Vì sao các cô gái đều thích được ôm kiểu này nhỉ?
Chẳng lẽ bởi vì rất thoải mái sao?
Không nhất thiết chứ?
Giang Chu không béo, hơn nữa khung xương còn khá lớn.
Mặc dù cũng có đệm thịt, nhưng ngồi lên vẫn có thể cảm thấy toàn xương.
Phùng Tư Nhược ngồi trên người hắn, chưa chắc đã thoải mái hơn ngồi trên ghế.
Nhưng hết lần này đến lần khác, cô bé này lại rất thích ngồi như vậy.
Từ lần đầu tiên ngồi ôm nhau như vậy, thì chỉ cần không có người là nàng sẽ chọn tư thế này.
Giang Chu tằng hắng một cái: “Ngồi trong lòng anh như vậy, rất thoải mái sao?”
Phùng Tư Nhược nhét viên kẹo vào trong miệng Giang Chu: “Rất an tâm!”
“An tâm là cảm giác gì?”
“Không sợ cái gì cả.”
Phùng Tư Nhược sóng mắt lưu chuyển, đồng tử trong suốt như mặt hồ.
Giang Chu hơi trầm ngâm một chút rồi gật đầu.
Có lẽ đây chính là cảm giác an toàn mà các cô gái vẫn luôn nhấn mạnh đi.
“Lẽ nào là vì nguyên do này, nên em mới luôn bám lấy anh?”
Phùng Tư Nhược lắc đầu, nàng không đồng ý cách nói này.
“Vậy thì là vì cái gì?”
“Thích đi cùng anh nha!’
Giang Chu nhìn nàng, đột nhiên lại cảm thấy động lòng không gì sánh được.
Hắn tự đánh giá một chút, liền quyết định nói chuyện mình đi Bắc Hải.
“Tư Nhược.”
“Ừm!”
Giang Chu ôm chặt lấy nàng: “Có thể anh đã gặp cha em rồi.”
Phùng Tư Nhược hơi trợn tròn mắt: “Ở Bắc Hải?”
“Ừm, thật ra thì trước kia anh đã gặp nhiều lần rồi, chỉ là không nhận ra thôi.”
“Anh đi gặp ông ấy à?”
“Ừm, lần trước là ông ấy hẹn anh, lần này là anh hẹn ông ấy.”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên thấy hơi khẩn trương: “Nói chuyện gì nha?”
Giang Chu mỉm cười: “Ông ấy nói muốn gả em cho anh, để em sinh con cho anh.”
“Phi!”
“Sao vậy? Những lời này cũng không tính à?”
Phùng Tư Nhược cười khanh khách một tiếng: “Anh gạt người, em không tin!”
Giang Chu từ chối cho ý kiến: “Nhưng chuyện anh gặp cha của em là thật, em có nhớ lần trước anh nói là có người đầu tư cho anh không?”
“Nói ở thư viện sao?”
“Ừm, đúng thế, người đầu tư cho anh chính là ông ấy!”
Phùng Tư Nhược hơi kinh ngạc: “Cha em đầu tư cho anh á?”
Giang Chu xoa tóc của nàng: “Ban đầu anh vẫn chưa xác định, nhưng lần này đã tám chín phần mười rồi.”
“Ông ấy nói muốn 100 tỷ lễ hỏi…”
“Anh cho rằng, ông ấy sợ anh không kiếm được, cho nên phải giúp anh một tay.”
Những lời này làm cho Phùng Tư Nhược sửng sốt một chút.
Nàng không hiểu lắm, cho nên phải suy nghĩ cẩn thận một chút.
Trước kia, cha nàng nói là, khi nào giá trị con người của Giang Chu đạt 100 tỷ thì mới có thể cưới nàng.
Nhưng 100 tỷ thật sự là quá lớn.
Cho nên ý của cha không phải là muốn Giang Chu cố gắng kiếm tiền, mà là để cho Giang Chu biết khó mà lui.
Nhưng bây giờ cha lại đầu tư cho công ty của Giang Chu.
Điều này đại biểu cho cái gì?
Phùng Tư Nhược há cái miệng nhỏ nhắn, có chút ngoài ý muốn mà nhìn Giang Chu.
“Em đoán không sai, cha em không phản đối chuyện em gả cho anh.”
Phùng Tư Nhược ôm cổ Giang Chu: “Vậy 100 tỷ thì sao?”
Giang Chu yên lặng một chút: “Anh sẽ giúp cha em lấy được quyền thừa kế của Phùng gia.”
“Em không hiểu!”
“Ân oán của hào môn thôi, em không cần hiểu nhiều, em chỉ cần hiểu một chuyện là được.”
“Chuyện gì?”
“Tận hưởng cuộc sống yêu đương đại học của em thôi!”
Chương 474 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]