Cộc cộc cộc!
Tiếng giày cao gót vang lên.
Tô Nam mặc áo sơ mi trắng liền đi ra.
Mái tóc dài của nàng được buộc bằng chiếc nơ con bướm màu đen và trắng.
Cộng thêm một đôi khuyên tai vàng.
Bên dưới là váy zip màu đen, đồng phục văn phòng tiêu chuẩn.
Dường như nàng còn hơi trang điểm một chút.
Kẻ mi màu đen làm cho đôi mắt đep long lanh ngập nước trở nên nổi bật hơn.
Đây là Giang Chu đặc biệt yêu cầu nàng trang điểm thành thục như vậy.
Dù sao Kinh Nam cũng chính thức được thành lập, là bà chủ thì không thể có dáng vẻ của học sinh được.
Nhưng hiệu quả này quả thật là làm cho Giang Chu bất ngờ.
Đây chính là cô bé dễ thương mọi khi sao?
Đây rõ ràng chính là nữ cường nhân mà.
Cô bé Tô Nam này, ỷ vào dáng người đẹp, thật sự là có thể ngự tỷ mà cung có thể ngọt ngào.
Cùng lúc đó, Tô Nam đi đến khu làm việc.
Nàng híp mắt, nhìn chằm chằm vào Giang Chu.
Lúc này, nét mặt của nàng có chút xấu hổ, răng mèo trong miệng đang rục rịch.
Tên Boss chó má này!
Thế mà lại dám chiếm tiện nghi của mình, còn tự xưng là bạn trai của mình nữa.
Chỉ dám nói ngoài miệng, có giỏi thì đến đây đi!
Trước kia, khi còn ở Chu Tinh thì nàng chỉ là một nhân viên nhỏ, yếu yếu ớt ớt, không có bối cảnh và quyền lực, nhưng dù sao đó cũng là địa bàn của Giang Chu, nên bị bắt nạt thì cũng đành chịu.
Nhưng bây giờ, chỗ này chính là Kinh Nam.
Trên danh nghĩa thì nàng mới là Boss ở chỗ này!
Không ngờ tên này lại còn chạy đến đây để chiếm tiện nghi của nàng nữa!
Thật sự muốn cắn chết tên này mà!
“Tô tổng, Giang… Giang tiên sinh đến.”
“Ừm, tôi biết rồi, cô trở về chỗ đi!”
Nữ nhân viên tiếp tân nghe thấy câu này, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cô luôn cảm thấy sắc mặt của Tô tổng không đúng lắm, cho nên thấy hơi luống cuống một chút.
Bởi vì chuyện bạn trai kia, chỉ có một mình Giang Chu nói mà thôi, cô cũng không suy nghĩ nhiều, cho nên đã tin luôn.
Nhưng Tô tổng tức giận như vậy, chẳng lẽ chuyện bạn trai là giả sao?
Cô thật sự có thể là có mục đích tốt nhưng lại làm chuyện xấu.
Nhưng ngay vừa rồi, cô lại nhìn thấy một tia mừng rỡ ở trong mắt Tô tổng, như vậy chứng tỏ, Tô tổng thật sự rất muốn gặp Giang tiên sinh.
Tô tổng bảo mình chặn Giang tiên sinh ở bên ngoài, giống như là bạn gái đang làm nũng với bạn trai khi đang giận dỗi vậy.
Vậy thì không thành vấn đề rồi.
Đây chính là trạng thái bình thường của mấy người đang chìm trong tình yêu nha.
Nữ nhân viên tiếp tân cũng rất có kinh nghiệm, cho nên cũng rất hiểu những thứ này.
Lúc này, Tô Nam đi đến trước mặt Giang Chu.
“Boss khốn khiếp, ai cho anh nói bậy bạ?”
“Nói bậy bạ cái gì?”
“Tôi mới không có bạn trai chó má gì đó.”
“Tôi không nói như vậy thì đi vào kiểu gì? Cô cũng to gan thật đấy nhỉ, ngay cả tôi mà cũng dám cản?”
Giang Chu nhịn không được mà gõ đầu nàng một cái.
Đây chính là hành động hắn thường xuyên làm.
Trước kia, dù ở văn phòng bên Chu Tinh hay là văn phòng ở trường học thì đều như vậy.
Lần nào hắn bắt nạt Tiểu Nam nhi, cũng sẽ thấy nàng lộ cái răng nanh vừa hung vừa dễ thương kia.
Mà lần này, Tô Nam vẫn vừa hung vừa dễ thương như vậy.
“Tôi đã là bà chủ rồi, anh đừng đánh đầu tôi!”
Giang Chu nhướn mày lên: “Dù cho cô có là hoàng thượng, thì cũng là nhân viên nhỏ của tôi.”
“Phi, anh đi vào cho tôi!”
Tô Nam thấy hơi xấu hổ khi làm trò này ở trước mặt nhân viên của mình.
Nàng cảm thấy, giọng điệu của mình bây giờ giống như đang làm nũng vậy.
Chuyện này sẽ không có ích cho chuyện quản lý sau này.
Vì vậy, nàng liền vội vã kéo tay Giang Chu đi về phía phòng làm việc của mình.
Sau khi đi vảo trong, Giang Chu không khách khí mà ngồi xuống ghế của Tô Nam.
Hắn phát hiện cách trang trí và nội thất của văn phòng này rất quen thuộc.
Lại quan sát một chút.
Tranh chữ, giá sách, bàn máy tính và chậu cây cảnh…
Đây không phải là giống hệt phòng làm việc ở công ty Chu Tinh sao?
Nơi khác biệt duy nhất là, trong phòng làm việc này còn có một cái giá áo.
Trên đó còn treo một chiếc váy lolita màu trắng.
Hình như chiếc váy này chính là chiếc váy mà Giang Chu đã mua cho nàng.
“Tiểu Nam Nhi, dạo gần đây thế nào rồi?”
“Cũng được, công ty kinh doanh rất thuận lợi.”
“Chuyện học hành thì sao?”
“Thi qua rồi, trong khoảng thời gian này cũng không có quá nhiều tiết học.”
Tô Nam ngoan ngoãn báo cáo một lần, sau đó lại cảm thấy không đúng.
Công ty này là của mình mà, mình mới là chủ ở đây mà.
Vì sao vừa nhìn thấy Giang Chu thì mình lại nhịn không được mà bắt đầu trở nên nghe lời nhỉ!
Bởi vậy, nàng bắt đầu thở phì phò mà nhìn Giang Chu, răng ngà đã cắn chặt lại.
“Thái độ của cô là gì, muốn ăn tôi à?”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng: “Một tháng, anh mới đến đây một lần.”
Giang Chu khẽ thở dài một cái: “Chu Tinh và Phi Độ đã chính thức hợp tác rồi, tôi cũng rất bận rộn.”
“Nhưng công ty này cũng là của anh, anh không thể nặng bên này nhẹ bên kia được.”
“Nơi này có cô rồi, nên tôi rất yên tâm.”
“Rất yên tâm à? Vậy anh sẽ mất hết tiền!”
Chương 477 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]