Giang Chu không quan tâm đến chuyện nàng uy hiếp mình.
Tiểu Nam Nhi chỉ biết mạnh miệng mà thôi.
Trên thực tế, bản chất của nàng căn bản là một cô em gái mềm mại dễ thương.
Đừng thấy nàng ăn mặc khác, cũng đứng thấy nàng trang điểm như rất thành thục, cũng đừng thấy nàng đã là bà chủ của một công ty.
Trong lòng của Giang Chu, thì nàng vẫn là cô bé cẩn thận từng ly từng tí mà đẩy cửa vào, sau đó hỏi một câu có thể làm thêm ở đây hay không.
Giang Chu mỉm cười, cầm ly nước có in hình con gấu trắng lên.
Tô Nam nhìn thấy cảnh này, liền trợn tròn mắt lên.
“Anh làm gì thế?”
“Khát nước, uống nước chứ làm gì.”
“Không được!”
Giang Chu vô cùng kinh ngạc mà cầm ly nước lên: “Không cho tôi vào thì cũng thôi đi, giờ còn không cho tôi uống nước nữa?”
Tô Nam cắn môi: “Nhưng mà… nhưng mà đó là ly của tôi!”
“Đương nhiên là ly của cô, tôi lại không làm ở đây, chẳng lẽ tôi còn có ly ở đây à?”
“Tôi là con gái, tại sao anh ta có thể tùy tiện dùng ly của tôi được?”
Giang Chu hoàn toàn bỏ ngoài tai, mà uống một hớp: “Cô coi tôi là một tên gay là được.”
Tô Nam thở phì phó: “Dùng đi dùng đi, dù sao tôi cũng sẽ vứt đi.”
“Tôi cmn cũng không có bệnh truyền nhiễm mà.”
“Vậy cũng không được, đây là gián tiếp…”
Giang Chu lại uống một ngụm, có chút hăng hái mà nhìn nàng: “Gián tiếp cái gì?"
Sắc mặt Tô Nam liền đỏ lên: “Anh câm miệng, tôi không muốn nói chuyện với anh!”
“Được rồi, vậy thì vào chuyện chính đi!”
“Anh đến đây, ngoại trừ bắt nạt tôi ra thì còn có thể có chuyện chính gì?”
“Xem cô nói kìa, lẽ nào trong lòng cô, tôi lại là người không làm việc đàng hoàng như vậy sao?”
Tô Nam suy nghĩ một chút: “Nhưng chuyện cần báo cáo thì tôi đã báo cáo hết rồi.”
Giang Chu đặt ly nước xuống: “Thế nhưng tôi chưa được xem khiêu vũ mà?”
“…”
“Đã có bản thăng cấp chưa?”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng: “Nghĩ hay quá nhỉ, tôi sẽ không bao giờ nhảy cho anh xem nữa.”
Giang Chu mỉm cười: “Tôi phát hiện ra, ngoài miệng cô nói không muốn, nhưng cơ thể lại rất thành thật.”
“Nói bậy, tôi nói không nhảy là không nhảy!”
“Vậy cô mua giá áo làm gì? Lại còn đặc biệt để nó ở trong phòng làm việc nữa?”
Giang Chu vừa nói vừa chỉ tay vào chiếc váy lolita ở trên giá áo.
Tô Nam vô thức liếc mắt nhìn qua, lập tức có chút uể oải.
Đúng thế, nàng chính là muốn nhảy cho tên khốn này xem.
Dù sao đây là một chiếc váy mới, nàng vẫn chưa từng mặc lần nào.
Hơn nữa, nàng cũng mới học được một điệu nhảy mới.
Nhưng mà vậy thì thế nào?
Công ty đã khai trương được hơn một tháng, tên này mới lộ diện một lần!
Dựa vào cái gì mà nàng phải nhảy cho tên khốn này xem chứ!
Một lúc lâu sau, hoàng hôn từ từ trở nên đỏ rực.
Tô Nam đeo lỗ tai mèo ngồi thở hồng hộc ở trên ghế.
Mái tóc dài của nàng đã bị mồ hôi thấm ướt.
Những sợi tóc mềm nhũn đã dính vào da thịt nhẵn nhụi của nàng.
Tô Nam lấy tay quạt gió, gương mặt tràn đầy phiền muộn.
Tại sao mình chẳng có chút kiên định nào nhỉ, thế mà vẫn còn nhảy cho Giang Chu xem.
Hơn nữa, Giang Chu không nói dừng, thì chính mình lại không dừng thật.
Tô Nam ơi Tô Nam, mày đã bị tên này mê hoặc không nhẹ rồi!
Nàng ngồi xuống thở hổn hển một lúc, lại nhịn không được mà bắt đầu quét mắt nhìn bốn phía.
Quả nhiên, hoàn cảnh kín gió như phòng làm việc, hoàn toàn không thích hợp để khiêu vũ.
Nhất là chiếc váy lolita này còn dầy hơn rất nhiều.
Váy lolita chính hãng, vì chất lượng nên không quan tâm đến người mặc nó chút nào.
“Nhảy xong…”
Tô Nam đỏ mặt, khẽ cắn môi nói: “Giờ đã hài lòng chưa?’
“Tốt lắm, nên thưởng!”
Giang Chu nhìn đến tràn đầy vui mừng.
Tiểu Nam Nhi khiêu vũ càng ngày càng đẹp.
Mặc dù mấy điệu nhảy dành cho dân trạch này không có quá nhiều hàm lượng kỹ thuật, đại đa số đều là ra vẻ dễ thương và đáng yêu.
Với điều kiện dáng người và khuôn mặt của Tô Nam, thì chỉ có thể nói là hoàn hảo.
Một nhân viên như vậy, thật sự là ước mơ của mọi ông chủ.
Giang Chu đã thấy hơi hối hận khi điều nàng đến Kinh Nam rồi.
Quả nhiên vẫn là giữ cô bé này ở bên cạnh mới là tốt nhất.
“Chỉ nói không làm, anh có giỏi thì thưởng đi!”
“Lần sau, lần sau sẽ thưởng!”
“Anh chính là đang chơi chùa!”
Giang Chu bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Nói bậy, ai chơi?”
Tô Nam né tránh ánh mắt của hắn: “Không biết xấu hổ…”
“Mắng ông chủ, là rất dễ bị đuổi việc đấy.”
“Rõ ràng tôi mới là Boss ở nơi này!”
Giang Chu xoa xoa mái tóc của nàng: “Tôi luôn cảm thấy, xem cô nhảy xong thì mọi phiền muộn và uể oải đều biến mất.”
Tô Nam lập tức hừ hừ hai tiếng: “Vậy mà có thấy anh đến đây thường xuyên đâu?”
“Cô tăng giá lên 5000 một lần rồi, cô cho rằng tôi có nhiều tiền như vậy à?”
“Anh có thể mặc cả nha, hơn nữa, bởi vì là khách quen cho nên có thể giảm giá một chút mà.”
Giang Chu bỗng nhiên nhếch mép lên: “Nói như vậy, thật ra cô rất hy vọng tôi thường xuyên đến đây thăm cô à?”
Gò má Tô Nam đột nhiên đỏ lên: “Mới không phải, tôi chỉ là muốn lừa tiền của anh thôi!”
“Thật sao?”
“Ai thèm gặp anh chứ, anh đừng tự luyến!”
Chương 478 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]