Giang Chu cầm ly nước lên uống một hớp: “Giờ thì vào chuyện chính đi, tôi có một nhiệm vụ muốn giao cho cô!”
Tô Nam hơi ngồi thẳng lên một chút: “Tôi biết ngay là anh sẽ nghiền ép tôi mà, nói gì, lại là nhiệm vụ gì?”
“Hạng mục Pinxixi của chúng ta đã ký hợp đồng với rất nhiều thương gia làm hàng nhái, đúng không?”
“Đúng thế, chúng ta định vị ở thị trường cấp thấp, cho nên hàng nhái chính là sản phẩm chủ yếu trên nền tảng của chúng ta.”
Giang Chu trầm tư một chút: “Trong những thương gia làm hàng nhái này, có nhà máy nào làm thay cho các thương hiệu khác không?”
Tô Nam gật đầu: “Có, từ thiết bị điện tử, quần áo trang phục, thực phẩm… hầu như đều có hết.”
“Cô chỉnh lý thành một danh sách cho tôi.”
“Bao giờ mới cần?”
“Chưa vội, cứ chậm rãi đi tìm càng nhiều càng tốt.”
Tô Nam gật đầu, nàng hơi suy tư về nhiệm vụ này của Giang Chu.
Nhà máy làm thay, chính là nhà xưởng chế biến hoặc chế tạo thay cho các thương hiệu lớn.
Rất nhiều thương hiệu nổi tiếng đều sẽ hợp tác với các nhà máy này.
Ví dụ như sản xuất ti vi, sản xuất đồ trang điểm, sản xuất đồ ăn vặt…
Dây chuyền sản xuất của các nhãn hiệu nổi tiếng không đủ, số lượng thiết bị không đủ…
Khi đó, họ sẽ tìm các nhà máy này, để sản xuất và chế tạo giúp bọn họ.
Kỹ thuật và công nghệ của các nhà máy này cũng không hề kém hơn những xưởng chính của thương hiệu nổi tiếng là bao.
Nhưng bởi vì không mua được quảng cáo, không biết cách tuyên truyền và tiếp thị, cho nên không bán được sản phẩm.
Vì sinh tồn, nên các nhà máy này chỉ có thể nhận các đơn hàng của các công ty và thương hiệu lớn.
Sản phẩm mà bọn họ làm ra, sẽ được các công ty và thương hiệu lớn mang đi.
Sau đó dán logo và nhãn hiệu của mình lên, khi đó không ai có thể nhận ra đó là làm thay hay không cả.
Có đôi khi, bạn bỏ một số tiền lớn để mua một sản phẩm của thương hiệu lớn, nhưng chưa chắc nó đã tốt bằng trực tiếp đi mua hàng ở nhà máy làm thay, giá cả có thể còn rẻ hơn nhưng sản phẩm lại như nhau.
Boss khốn khiếp nhà mình cần danh sách của những nhà máy này, lẽ nào muốn làm nhái thứ gì sao?
Đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên đứng dậy.
“Được rồi, tôi phải đến bệnh viện trong trung tâm thành phố đây.”
Tô Nam bỗng nhiên thấy lo lắng: “Anh bị ốm sao?”
Giang Chu lắc đầu: “Không phải, là thầy chủ nhiệm thời cấp ba của tôi mắc bệnh ung thư, bây giờ đang nằm trong bệnh viện HIệp Hòa, tôi muốn qua thăm.”
“Ồ, vậy anh mau cút đi!”
Giang Chu chép miệng một cái: “Cô lật mặt nhanh thật đấy!”
Tô Nam cầm cái gối ôm ở trên ghế, làm bộ muốn đập Giang Chu: “Nói đến là đến, nói đi là đi, tôi còn phải mỉm cười chào anh à?”
“Nói nhảm ít thôi, nhớ kinh doanh công ty cho tốt!”
“Biết rồi.”
Giang Chu gật đầu, cất bước ra khỏi phòng làm việc.
Cùng lúc đó, Tô Nam đã thay quần áo, ngồi xuống ghế của mình.
Ánh mắt của nàng có một chút mất mát, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào miệng cái ly ở trên bàn.
Đây là vị trí mà Giang Chu vừa mới uống.
Người này thật là, hỏi cũng không thèm hỏi mà đã dùng ly của người khác rồi, thật sự rất quá đáng.
Người này không biết con gái rất để ý đến mấy thứ này sao?
Tô Nam cầm ly nước lên, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra mà uống nốt chỗ nước còn lại.
Ừm, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Rõ ràng tên này đã nói là cai thuốc rồi, nhất định là lại hút trộm rồi.
Mà cũng khó trách, với tình cách của Phùng Tư Nhược thì khẳng định là không quản được Giang Chu.
Tô Nam lại uống một hớp nhỏ, cảm thấy rất ngọt ngào.
Nhưng rất nhanh, gò má của nàng không khỏi đỏ ửng lên, mặt mũi cũng có chút xấu hổ.
Cùng lúc đó, Giang Chu rời khỏi tòa nhà Song Tinh.
Hắn lái xe đi khu biệt thự Hồng Diệp, sau đó tiến vào một căn biệt thự.
Lúc này, bác Từ đang đi dạo trong vườn, bác nhìn vừa thấy Giang Chu thì không nói gì mà quay đầu bước đi luôn.
Gần đây, bác Từ bị tin đồn quấn thân, suýt nữa thì không giữ được khí tiết tuổi già.
Tất cả mọi người đều nói ông có một chân với dì Vương dọn dẹp, hơn nữa càng đồn càng kinh dị.
Điều quan trọng nhất là, hình như dì Vương thật sự có ý tứ đó.
Từ sau khi tin đồn xuất hiện, dì Vương luôn đi qua đi lại ở trước cửa phòng của bác Từ.
Bác Từ cảm thấy rất bất đắc dĩ với chuyện này.
Ông đã là người hơn 60 tuổi rồi.
Đã tiến vào giai đoạn vô dục vô cầu rồi.
Coi như không nằm trong giai đoạn này, thì ông cũng không chịu nổi mà.
Dì Vương đây là muốn lấy cái mạng già của ông!
Mà người chế tạo cái tin đồn này, chính là Giang Chu!
Cho nên bây giờ bác Từ tràn đầy oán hận với Giang Chu.
Đừng nói là nói chuyện với Giang Chu, ngay cả nhìn Giang Chu cũng đủ để ông thấy tức giận rồi.
Giang Chu cũng hiểu ý nghĩ của bác Từ, cho nên cũng không chào hỏi.
Dù sao hắn cũng đã quen thuộc với nơi này rồi.
Vì vậy, Giang Chu tự nhiên đi vào biệt thự, tự nhiên đi vào phòng khách.
Tinh tinh keng keng!
Lúc này, trong phòng khách có tiếng hiệu ứng âm thanh của game.
Doãn Thư Nhã đang ngồi trên thảm trải sàn, tay cầm chặt tay chơi game, rồi điên cuồng ấn loạn.
Hình như nàng đang cực kỳ buồn bực, nên mỗi khi ấn đều dùng rất nhiều sức mạnh.
“Giang Chu thối, đánh chết cậu!”
“Đã nói là vào học sẽ dẫn tôi đi chơi, thế mà đến giờ vẫn không thấy bóng dáng đâu.”
“Tôi mà còn để ý đến cậu nữa, thì tôi chính là chó con!”
Doãn Thư Nhã điều khiển nhân vật trong game, điên cuồng nổ súng vào đối thủ.
Khi bắn hết viên đạn cuối cùng, liền bị một Sniper của đối thủ bắn toác gáo.
Chương 479 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]