Doãn Thư Nhã gật đầu: “Đúng thế, không phải nạo thai.”
Tô Nam nheo mắt lại: “Rất khả nghi nha.”
“Không phải thật, nạo thai là Giang Chu tung tin đồn thôi.”
Giang Chu gật đầu: “Ừm, tôi tình cờ gặp Dương Nhạc Đa, cho nên cố tình kích thích cô ta.”
Hàn Nhu nghe xong liền cau mày: “Lại là Dương Nhạc Đa, phiền chết đi được!”
Hoàng Kỳ nghe không hiểu ra sao: “Đây rốt cuộc là đang nói đến chuyện gì?”
“Ah…”
Rơi vào đường cùng, Giang Chu không thể làm gì khác hơn là kể lại tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Kết quả là đưa đến vô số ánh mắt khinh bỉ.
“Boss chó, anh luôn thích bịa đặt như vậy à!”
“Đúng thế, nào có ai nói một cô gái như vậy, đúng không chị Doãn?”
Lúc này Doãn Thư Nhã cũng hơi sửng sốt một chút.
Nàng không ngờ được, thì ra chỉ cần một vài câu xã giao là có thể thuận lợi gia nhập cuộc trò chuyện.
Ngày trước mình không có bạn bè, lẽ nào là do mình tìm sai chủ đề câu chuyện sao?
“Chị Doãn?”
“A…đúng thế, tên không biết xấu hổ này, cả ngày chỉ biết chiếm tiện nghi của người khác!”
Hoàng Kỳ là người đầu tiên đứng về phía Giang Chu: “Thật ra thì cũng không sao cả, dù sao đều phải sinh con mà!”
Giang Chu giơ con tay cái lên: “Vẫn là Kỳ Kỳ hiểu mình!”
“Đó là đương nhiên.”
Vì vậy, câu chuyện tiếp theo là.
Một đám thiếu nữ chưa trải sự đời đã bắt đầu chuyển qua để tài có quan hệ đến con cái.
Nhưng đại bộ phận cuộc trò chuyện đều là nói chuyện không đâu.
Hoàn toàn là đọc được ở trên internet.
Nói gì gì mà đẻ mổ thì thế lọ thế chai, đẻ thường thì sẽ rách cái này hỏng cái kia.
Làm cho Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng bệch vì sợ hãi.
Một lúc lâu sau, nhịp điệu đại sư Hoàng Kỳ bỗng nhiên tung ra một chủ đề khá nặng cân.
“Mọi người đã nghĩ đến, sau này sẽ đặt tên con là gì chưa?”
Sở Ngữ Vi gật đầu: “Nếu như là con trai, mình cảm thấy Văn Sinh nghe rất hay.”
Hoàng Kỳ vỗ ngực một cái: “Mình hy vọng là con gái, gọi Tây Tây.”
“Phùng Tư Nhược thì sao?”
“Không biết…”
“Vậy chị Tô Nam?”
Tô Nam suy nghĩ một chút: “Chưa từng nghĩ đến, nhưng nếu bắt buộc phải chọn một cái, thì nói là Giang Hà đi, đơn giản lại dễ nghe.”
Vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung qua bên này.
Các nàng đều nhìn chằm chằm vào Tô Nam, biểu cảm vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc đến khó tin.
Ngay cả Giang Chu cũng ưỡn thẳng lưng lên, Tô Nam chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, nàng cảm thấy rất kỳ lạ: “Mọi người… nhìn tôi như vậy làm gì?”
“Vì sao… vì sao con của chị lại họ Giang?”
Tô Nam sửng sốt ba giây, sau đó mặt mũi liền đỏ bừng lên.
Thật ra thì đối với vấn đề con cái mang họ gì, tất cả mọi người đều ngầm hiểu lẫn nhau.
Sở Ngữ Vi hy vọng con mình tên Giang Văn Sinh, nhưng nàng chỉ nói Văn Sinh.
Hoàng Kỳ hy vọng con mình tên Giang Tây Tây, nhưng nàng chỉ nói Tây Tây.
Phùng Tư Nhược nhát gan, tạm thời chưa cân nhắc đến vấn đề này.
Doãn Thư Nhã và Hàn Nhu thì vẫn chưa chủ động trả lời.
Nói chung, biểu hiện của mọi người đều không có vấn đề gì.
Hơn nữa, các nàng cũng chỉ là nói chuyện phiếm mà thôi.
Không có nghĩa là sẽ thật sự có chuyện gì phát sinh.
Nghĩ cũng phạm pháp sao?
Đương nhiên không, vậy thì họ Giang thì sao chứ?
Nhưng mà… nghĩ ở trong lòng là không có vấn đề gì.
Nhưng nếu nói ra ngoài thì lại rất có vấn đề.
Ví dụ như Tô Nam, nàng nói sẽ đặt tên cho con mình là Giang Hà.
Kết quả là, nàng liền bị mọi người để mắt đến.
Hiện giờ Tô Nam cũng rất hoảng sợ!
Vì sao lại phát rồ rồi?
Tại sao bản năng của mình lại nghĩ con của mình sẽ họ Giang chứ?
Không…
Chắc đầu mình hỏng rồi!
Tô Nam thở sâu vài hơi, sắc mặt vẫn đỏ bừng như cũ.
Nhưng nàng làm việc dưới tay của Giang Chu lâu như vậy, nên cũng rất có kinh nghiệm với loại tình huống bất ngờ này.
Cho nên, nàng chuẩn bị ngụy biện một phen, để che lấp chuyện này đi.
“Mọi… mọi người nghe nhầm rồi, ý của tôi là, tên là Giang Hà.”
“Trương Giang Hà, Lý Giang Hà, Vương Giang Hà… đều được mà.”
“Mọi người… mọi người hiểu chưa?”
Mặt Tô Nam tràn đầy chột dạ mà nhìn các nàng.
Ai ngờ, nàng chỉ nhận được những ánh mắt tràn đầy ý cười.
“Mọi người đừng nhìn tôi như vậy, thật sự không phải là họ Giang…”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Tiểu Nam Nhi, tôi coi cô là đồng nghiệp, thế mà cô lại muốn sinh con cho tôi?”
Tô Nam vô cùng xấu hổ: “Khốn khiếp, anh…anh câm miệng! Con không có quan hệ gì với anh.”
“Vậy thì có quan hệ với ai?”
“Có quan hệ với tôi, là tôi tự sinh!”
“Khi cô sinh con có hỏi ý kiến của tôi chưa?”
“Ngày nào tôi cũng không nhìn thấy anh, tôi đi đâu để hỏi ý kiến của anh?!”
Mặt Giang Chu tràn đầy tức giận: “Nếu là con cháu nhà họ Giang tôi, vậy thì không thể theo họ người khác được.”
Mặt Tô Nam đầy vẻ không phục: “Nếu là tôi sinh, tôi nói nó họ gì thì nó họ đó.”
“Cô nói không tính.”
“Tôi cắn chết anh!”
Hai người ta một lời ngươi một lần, tranh luận không ngớt.
Chương 484 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]