Cùng lúc đó, đám người ngơ ngác nhìn hai người bọn họ, mọi người đều không hiểu gì nhưng chỉ biết là rất lợi hại.
Rốt cuộc hai người này đang tranh luận cái gì?
Đứa bé kia đã tồn tại sao?
Vì sao bọn họ lại có cảm giác như đang xem phim truyền hình drama vậy nhỉ?
Quá… quá máu chó rồi chứ?!
Nhưng đúng lúc này, Phùng Tư Nhược lấy lại tinh thần, bỗng nhiên lên tiếng: “A, mình biết rồi!”
Mọi người không khỏi khẩn trương khi nghe thấy Phùng Tư Nhược mở miệng.
Bởi vì mặc kệ mọi người nghĩ ra sao, thì Phùng Tư Nhược mới là bạn gái chính thức của Giang Chu.
Phùng Tư Nhược có tư cách tức giận khi nhìn thấy cảnh này.
Cho nên, rốt cuộc Phùng Tư Nhược đã biết cái gì?
Tất cả người trong phòng đều nhìn Phùng Tư Nhược với ánh mắt khẩn trương.
“Gọi là Giang Đường!”
Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta nhìn Giang Chu với ánh mắt mong đợi.
Nàng cảm thấy cái tên này quá tuyệt vời.
“…”
Mọi người yên lặng một lúc lâu, đột nhiên lại cảm thấy tẻ nhạt vô vị.
Thì ra là Phùng Tư Nhược vẫn đang đau khổ suy nghĩ chuyện đặt tên?
Wow, cô bé này thật sự là không hiểu tình hình bây giờ nha!
“Không được sao?”
Giang Chu mỉm cười: “Không tệ, mọi người đều thấy cái tên này rất hay.”
Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, mặt mũi tràn đầy vẻ kiêu ngạo.
Một lúc sau, đã đến giờ cơm tối.
Giang Chu liền gọi đồ nướng về, đám người bắt đầu vừa ăn vừa nói chuyện.
Mặc dù ban đầu Doãn Thư Nhã không thể dung nhập vào câu chuyện, nhưng sau trò chơi đặt tên kia, nàng cảm thấy nói chuyện phiếm với người khác cũng không còn quá khó khăn nữa.
Hơn nữa, nàng còn phát hiện mình có tiềm năng trở thành một kẻ lắm lời!
Ví dụ như khi trò chuyện đến việc Giang Chu khốn khiếp và tồi tệ như thế nào.
Khi đó, những lời nàng nói luôn làm cho mọi người sản sinh ra rất nhiều sự cộng minh.
Ngoài ra, còn có Tô Nam khi uống bia, thì đơn giản trở thành ‘máy phàn nàn’.
Như cái gì mà ông chủ vô lương tâm nghiền ép nhân viên.
Ông chủ háo sắc suốt ngày đòi xem khiêu vũ…
Doãn Thư Nhã cũng rất tán thành mấy lời này của Tô Nam, cho nên nhịn không được mà gật gù.
Sau đó, nàng cũng bắt đầu chủi rủa Giang Chu, quả thật vui quên đường về.
Giang Chu cũng không ngăn cản, dù sao mọi người vui vẻ là tốt rồi.
Bởi vì thiếu nữ 30 ngu ngốc Doãn Thư Nhã này quá ít bạn bè.
Hắn cũng không để ý chuyện nàng chửi rủa mình để thu hoạch được tình hữu nghị.
Giang Chu chỉ vừa ăn uống, vừa ngồi nhìn các nàng, bỗng nhiên cảm thấy cuộc sống thật là rất tốt đẹp.
Chẳng mấy chốc, bữa tối đã kết thúc.
Bây giờ cũng đã là 10 giờ đêm rồi.
Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi đột nhiên muốn kết bạn đi dạo hồ, hon nữa còn không cho phép Giang Chu đi theo.
Các nàng muốn nói chuyện về bí mật nhỏ của hai người.
Hơn nữa, rất có thể có quan hệ với ước định trong kỳ nghỉ hè đó.
Tô Nam thì phải trở về ký túc xá để học bù, thuận tiện sửa sang lại tài liệu danh sách các nhà máy làm thay.
Thời gian này, nàng vẫn luôn chạy từ công ty về trường, lại từ trường đến công ty, cho nên rất mệt mỏi.
Hàn Nhu và Hoàng Kỳ thì cùng đi sơn móng tay.
Hai cô bé này là vô lo vô nghĩ nhất, thời gian qua cũng rất vui sướng.
Mà Giang Chu thì phụ trách lái xe, đưa Doãn Thư Nhã trở về khu biệt thự Hồng Diệp.
Lúc này, mẳ trăng sáng rực đang khảm giữa bầu trời đêm.
Nhưng ngôi sao lóng lánh tràn ngập bầu trời.
Giang Chu dừng xe, đứng ngắm màn đêm với Doãn Thư Nhã một lúc.
“Chơi vui không?”
Doãn Thư Nhã gật đầu: “Không ngờ nói chuyện phiếm thôi mà cũng có thể thú vị như vậy.”
Giang Chu mỉm cười: “Đừng ru rú ở nhà chơi game nữa, rảnh rỗi thì đi qua chơi với các cô ấy đi.”
“Nhưng các cô ấy có thời gian rảnh không?”
“Sinh viên thì có việc gì mà bận chứ? Thứ các cô ấy không bao giờ thiếu chính là thời gian.”
Một trận âm thanh bỗng nhiên truyền đến từ một góc hẻo lánh.
Nhưng mà hai người cũng không để ý nhiều, vì tưởng rằng đó là âm thanh gió thổi qua tán cây.
“Cậu dây dưa với nhiều cô gái như vậy, sau này phải làm sao?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Mọi người đều là bạn tốt thôi, cô cũng đừng nói linh tinh.”
Doãn Thư Nhã hừ lạnh một tiếng: “Thái độ của Tiểu Nam Nhi kia của anh đã quá rõ ràng rồi chứ?”
“Đó chỉ có thể chứng minh là tôi làm ông chủ rất kha.”
“Vậy Sở Ngữ Vi thì sao? Ánh mắt của cô ấy chưa từng rời khỏi anh.”
“Là khoản nợ đã liếm khi còn trẻ thôi.”
“Hoàng Kỳ thì sao?”
Giang Chu suy tư một chút: “Chúng tôi chỉ là bạn thân có cùng quan điểm thôi.”
Doãn Thư Nhã đã sợ sự vô sỉ của Giang Chu rồi: “Căn bã nam, cẩn thận bị sét đánh.”
“Tôi đi chân trần không sợ rách giày.”
Cùng lúc đó, lại có một trận âm thanh kỳ quái truyền đến.
Chụt chụt – chậc chậc—
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Gió còn có tiết tấu sao?
Không… chắc chắn là không.
Như vậy âm thanh này là cái gì?
Bọn họ yên lặng một lát, sau đó ngầm hiểu lẫn nhau mà đi về phía bụi cây.
Ngay sau đó, hai người ngồi xổm xuống, len lút nhìn về phía bên trong.
Dưới ánh trăng, dì Vương 100 kg đang ôm chặt bác Từ 45 kg.
Hai người xoay tới xoay lui, suýt nữa đã xoay thành bánh quai chèo.
Một lúc lâu sau, bác Từ không chịu được.
“Để tôi… tôi thở… thở lấy hơi đã.!”
“Thở gấp cái gì, vậy thì vào nhà, tôi cho ông biết thế nào là thở gấp.”
Sau đó, bóng của hai người cùng giao hòa vào nhau.
Doãn Thư Nhã nhìn thấy cảnh này, mặt mũi liền tràn đầy khiếp sợ.
Mà Giang Chu thì nhìn say sưa ngon lành, còn nhịn không được mà cảm thán.
“Thật sự là đẹp nhất cũng không bằng hoàng hôn mà.”
Chương 485 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]