Dưới ánh trăng, bác Từ và dì Vương nhăn nhăn nhó nhó.
Mà Giang Chu và Doãn Thư Nhã thì yên lặng không nói gì.
Quả nhiên, nữ theo đuổi nam chỉ cách một tờ giấy.
Tuy rằng dì Vương càng ngày càng dày và bền chắc, nhưng cuối cùng, bác Từ vẫn rơi vào lòng bàn tay của dì.
Chuyện này chỉ có thể trách lòng già quá mềm yếu, không chịu nổi gió, không chịu nổi sóng.
“Được rồi, tôi về trước đây.”
“Ai, bây giờ cậu đi về, vậy tôi phải làm sao bây giờ?”
Giang Chu cảm thấy Doãn Thư Nhã hơi khó hiểu: “Đương nhiên là cô đi về rồi cởi sạch sẽ, sau đó leo lên giường đi ngủ chứ còn gì.”
Gò má Doãn Thư Nhã đỏ lên, chỉ chỉ vào trong sân: “Theo tình huống bây giờ, cậu thấy tôi phải làm thế nào mới có thể đi vào trong như không có chuyện gì xảy ra?”
“Cô liền đi qua chào hỏi một câu, chào, hôn tiếp đi.”
“Ai nha, tôi hỏi thật, anh có thể đàng hoàng một chút không?”
Doãn Thư Nhã vừa nói chuyện vừa đánh Giang Chu một cái, chỉ là động tác nhẹ nhàng như gãi ngứa.
Giang Chu suy nghĩ một chút, đột nhiên nâng cao giọng: “Doãn tiểu thư, hôm nay đi chơi có vui không?”
Tiếng nói rất to này nhất thời làm cho Doãn Thư Nhã nhảy dựng lên.
Đồng thời, tiếng nói này cũng đánh tức bác Từ và dì Vương ở trong sân.
Hai người đang trong giai đoạn tình yêu cuồng nhiệt này vội vội vàng vàng tách nhau ra.
Sau đó, cũng không biết bọn họ đã nói gì, chỉ thấy hai người đều chạy về phía phòng của riêng mình.
Trong sân biệt thự chỉ còn lại những cơn gió đêm của tháng chín.
Doãn Thư Nhã nhìn thấy cảnh này, cảm thấy không cần phải trốn tránh nữa.
Vì vậy, nàng liền đứng lên phủi quần áo.
“Trời đã muộn rồi, cậu có muốn ngủ ở phòng khách không?”
Giang Chu lập tức từ chối: “Cho tôi ngủ ở khuê phòng của cô thì tôi cũng không vào chứ đừng nói là phòng khách.”
Sau khi nghe xong, Doãn Thư Nhã cảm thấy hơi tức giận: “Làm sao vậy, phòng của tôi không xứng với cậu à?”
“Cô nghĩ lại mà xem, tất cả mọi người đều biết tôi đưa cô về, nếu như tôi không trở về trường học, vậy có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch.”
“Cậu cho rằng tôi sẽ làm chuyện giống như dì Vương đã làm với bác Từ sao? Cậu đừng tự luyến!”
Giang Chu nhếch miệng cười: “Loại con trai ưu tú và đẹp trai ngời ngời như tôi, phải biết bảo vệ mình mỗi khi ra ngoài.”
Doãn Thư Nhã nhìn Giang Chu, hừ hừ hai tiếng: “Mặc kệ cậu, dù sao hôm nay bản tiểu thư cũng rất vui vẻ, cảm ơn.”
“Đi đây, không có chuyện gì thì đừng làm phiền tôi, rảnh rỗi thì chạy qua đại học Thượng Kinh chơi là được.”
“Cái tên khốn khiếp này, cậu biết có bao nhiêu người muốn hẹn tôi ra ngoài chơi, mà tôi còn không đồng ý không?”
“Tôi cũng có việc của mình mà, không thể ngày nào cũng dẫn cô đi chơi chứ?”
“Vậy một tuần phải dẫn tôi đi chơi một lần.”
“Quá nhanh, nửa năm một lần đi.”
“Một tháng.”
“Hai tháng, không đồng ý thì quên đi.”
Doãn Thư Nhã nghiến răng nghiến lợi mà nhìn Giang Chu.
Ai ngờ Giang Chu không nói gì, mà chỉ lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi ra.
“Đây là cái gì?”
“Là chìa khóa phòng nghỉ ngơi lúc nãy đấy.”
“Cho… cho tôi?”
Giang Chu gật đầu: “Chưa chắc tôi đã có thời gian rảnh, còn mấy người Tư Nhược thì có thời gian, nếu như bọn họ đều không rảnh, hoặc là cô không tìm thấy họ, thì cô có thể đi vào uống trà.”
Doãn Thư Nhã làm bộ như không thèm, nhưng ánh mắt thì vẫn dính chặt vào chiếc chìa khóa: “Tôi mới không nhàm chán như vậy, tôi cũng có thể uống trà ở nhà mà.”
“Vậy sao? Vậy thì quên đi.”
“A, cậu…cậu đã nói là cho tôi rồi, tại sao còn lật lọng?”
“Con người của tôi, vẫn luôn không thích ép buộc người khác.”
“Tôi còn chưa nói hết mà, ý của tôi là, nếu cậu đã có lòng như vậy, tôi liền cố mà nhận vậy.”
Giang Chu nhìn Doãn Thư Nhã, lại cười giễu cợt: “Không thẳng thắn chút nào, có lẽ ban đêm cũng sẽ kêu như vậy.”
Doãn Thư Nhã giơ chân lên, hung hăng dùng chiếc dép cao 5 cm để đạp Giang Chu một cái: “Kêu cái em gái câu, tôi vào đây.”
“Ừm, vậy tôi cũng đi đây.”
“Trên đường… trên đường đi chậm một chút.”
Giang Chu khoát tay, nghênh ngang lái xe rời đi.
Mà Doãn Thư Nhã thì đứng ở cửa, đưa mắt nhìn Giang Chu rời đi, sau đó nàng yên lặng một lúc lâu.
Thảo nào nhiều người thích yêu đương ở đại học như vậy.
Hóa ra cuộc sống của hai người hoàn toàn khác với một người.
Doãn Thư Nhã giơ bàn tay cầm chìa khóa lên, dán vào ngực.
Tên khốn này đã quét sạch của hồi môn của mình rồi.
Xem ra sau này là thật sự không thể lập gia đình rồi.
Đây cũng không phải là nàng muốn thế, mà là không có cách nào nha.
Vậy cũng chỉ có thể như này, hì hì.
Sáng sớm hôm sau, bầu trời rất âm u.
Còn chưa đến giờ đi học, mà trời đã bắt đầu đổ mưa phùn.
Mặt trời không xuất hiện, khiến cho nhiệt độ lạnh hơn nhiều.
Người không có tiết học liền thoải mái, có thể nằm trong chăn ngủ một giấc.
Nhưng Giang Chu thì không may mắn như vậy, hôm nay hắn có tiết học sớm.
Vì vậy, Giang Chu đứng dậy mặc quần áo tử tế, lại gọi ba con hàng kia dậy.
Chương 486 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]