“Lão Giang, bây giờ ông có bao nhiêu tài sản?”
“Không biết, nhưng mà phải có rất nhiều số 0.”
Mặt Từ Hạo Đông tràn đầy hâm mộ và ước ao: “So sánh với ông, tôi cảm thấy thời gian đại học của tôi quá lãng phí.”
Giang Chu hơi ngước mắt lên: “Không phải đâu, Hạo Đông, thật ra thì ông cũng có thứ mà tôi hâm mộ đấy.”
Từ Hạo Đông: “Thật sao? Là cái gì vậy, nói cho tôi nghe xem nào.”
“Thận thủng lỗ chỗ và bàn tay đầy vết chai.”
“…”
Trương Nghiễm Phát ở ngoài cửa đã cười không thở nổi: “Cái này đúng là hâm mộ cũng không được.”
Từ Hạo Đông căm tức mà nhìn bọn họ: “Các ông đừng cười nhạo tôi, ít nhất thì tôi cũng khá hơn Lão Cao.”
Cao Văn Khải xanh xao vàng vọt bước xuống giường, mặt viết đầy buồn ngủ: “Ông khá hơn tôi ở chỗ nào hả?”
Dạo này, trạng thái tinh thần của Cao Văn Khải không tốt lắm, ngày nào cũng rất tốn sức mới rời giường được.
“Đại ca, ông thử nhìn mình trong gương xem, ông sắp bị lão baby của ông ép khô rồi đấy.”
Cao Văn Khải thở dài: “Loại người tự cung tự cấp như ông không hiểu được niềm vui sướng trong đó đâu.”
Từ Hạo Đông siết chặt nắm đấm: “Lão baby nhà ông có chị em hay không?”
“Có chứ, nhưng mà tất cả đều là con cháu đầy nhà rồi.”
“Quá như thế cơ à?!”
“Ông muốn tôi giới thiệu cho ông một người à?”
Từ Hạo Đông khẽ cắn môi: “Đúng thế, quả phụ cũng được.”
Mặt Cao Văn Khải hiện lên vẻ cố mà làm: “Được rồi được rồi, chiều nay tôi sẽ hỏi cho ông.”
“Tốt nhất là loại bảo dưỡng tốt, lại chịu cho tiền tiêu vặt.”
“Yêu cầu này quá cao, tôi chỉ có thể thỏa mãn một yêu câu thôi, ông tự chọn đi.”
“…”
“Chịu cho tiền tiêu vặt đi!”
Giang Chu nhìn bọn họ nói chuyện, nhất thời tỏ vẻ trơ trẽn.
Đây đều cmn là bạn cùng phòng gì chứ?
Ngày nào cũng chỉ nói loại chuyện này?
Nam sinh viên bây giờ đều thích không làm mà hưởng như vậy sao?
Ghê tởm!
Rõ ràng là giá trị con người của mình đã rất cao.
Nhưng tại sao mình lại có một tia ước ao khi nhìn thấy bọn họ nằm cũng có thể kiếm tiền chứ?
Có lẽ… đây chính là niềm vui của chơi chùa đi.
Giang Chu mặc quần áo tử tế, quyết định bung dù lên để đi tìm phú bà của mình.
Chính là vị phú bà trẻ tuổi xinh đẹp, vừa ngốc nghếch lại vừa dễ thương nhà mình.
Vì vậy, mười phút sau, Giang Chu xuất hiện ở dưới ký túc xá nữ.
Mưa nhỏ tí tách, mặc dù hạt không to nhưng mưa rất mau.
Giang Chu lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Phùng Tư Nhược.
“Xuống đi, anh đang chờ ở dưới rồi.”
…
Bầu trời ở Thượng Kinh rất u ám.
Ngoài ra còn có những tiếng sấm chớp.
Lúc này, bầu trời vẫn tiếp tục có mưa nhỏ, làm ướt đám cây cỏ ở trong sân trường.
Đồng thời, trên mặt hồ nổi lên những gợn sóng nhỏ.
Hai người đi chung một cái ô, cùng nhau đi về phía tòa nhà dạy học.
Nhưng mà cái ô này không to lắm, miễn cưỡng có thể che được hai người.
Cho nên cả người Phùng Tư Nhược đều bị Giang Chu ôm vào trong ngực.
Gần tám giờ, sau khi đến tòa nhà dạy học.
Giang Chu liền lấy khăn ra, bắt đầu lau mái tóc dài cho Phùng Tư Nhược.
“Kỳ lạ, rõ ràng là anh che rất kỹ rồi, sao em còn bị ướt chứ?”
“Không biết…”
“Chẳng lẽ ngay cả Long Vương Gia cũng biết em quá dễ thương?”
Phùng Tư Nhược nghe thấy lời này của Giang Chu, liền cực kỳ vui vẻ.
Sau đó, nàng lặng lẽ nhìn Giang Chu, ngay cả hai gò má cũng đã có một vệt đỏ ửng.
Sáng sớm hôm nay, khi Phùng Tư Nhược phát hiện ra trời đang mưa, nàng liền vui vẻ mà chia sẻ tin vui này cho Đinh Duyệt biết.
Nhưng Đinh Duyệt lại cảm thấy rất kỳ lạ.
Trời mưa đúng là không tệ, nhưng nếu phải dậy sớm để đi học thì rất tệ.
Vậy tại sao Phùng Tư Nhược lại vui vẻ như vậy?
Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta nghe thấy vấn đề này thì sửng sốt.
Nàng nhớ là trước kia mình cũng không thích trời mua, nhưng mà giờ này phút này, Phùng Tư Nhược đã hơi hiểu ra rồi.
Thì ra nàng thích trời mua là vì Giang Chu, bởi vì mỗi khi trời mưa thì Giang Chu sẽ đến đón nàng.
Sau đó, vì sợ nàng bị dính mưa lạnh, cho nên liền nhẹ nhàng ôm nàng vào ngực.
Nhưng mà lần nào, Phùng Tư Nhược cũng sẽ … thừa dịp Giang Chu không chú ý để dính một chút mưa.
Làm như vậy thì tóc của nàng sẽ ướt, sẽ được Giang Chu lau tóc cho nàng.
Loại chuyện hy sinh sức khỏe của bản thân này, chỉ có những thiếu nữ ngây ngốc trong giai đoạn yêu đương mới có thể làm được.
“Được rồi, lau xong rồi.”
“Cảm ơn.”
Phùng Tư Nhược lắc lắc cái đầu nhỏ, rồi nhỏ giọng nói một câu cảm ơn.
Cùng lúc đó, Giang Chu ngẩng đầu lên nhìn thời gian, tiết học đầu tiên sẽ bắt đầu vào lúc tám rưỡi.
Hiện giờ mới chỉ có bảy giờ bốn mươi, hiển nhiên là bọn họ đến sớm.
Khóe miệng của Giang Chu không khỏi hơi cong lên, trong lòng hắn bắt đầu tính toán.
“Tư Nhược.”
Phùng Tư Nhược ngẩng đầu: “Ừm?”
Giang Chu kéo tay của nàng: “Đi, đi theo anh qua bên này.”
“Đi đâu nha?”
“Đi đến một chỗ chơi rất vui.”
“Nhưng mà… sắp vào học rồi nha.”
Giang Chu cũng không trả lời nàng, mà trực tiếp kéo nàng đi vào phòng học, lại đi đến lối đi phòng cháy chưa cháy.
Phùng ngốc nghếch vẫn chưa kịp phản ứng, liền bị Giang Chu đẩy vào trong góc.
Ngay sau đó, cái miệng nhỏ nhắn của nàng đã bị chặn lại.
Chương 487 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]