Một màn này khiến cho Sở Ngữ Vi cảm thấy rất kinh ngạc.
“Anh nói gì với cha em vậy?”
Giang Chu nhún vai: “Không nói gì cả.”
Mặt Sở Ngữ Vi tràn đầy vẻ nghi ngờ: “Không thể nào, cha em không phải là người dễ thuyết phục như vậy.”
“Em muốn biết thật à?”
“Ừm!”
“Anh nói là, nếu như ông ấy trả số tiền này, vậy anh sẽ dùng nó để đi thuê phòng với em.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Ngữ Vi lập tức đỏ bừng lên.
Sau đó lại xấu hổ mà giơ tay lên, không ngừng nện vào lưng của Giang Chu.
Hai vợ chồng nhìn thấy cảnh này, không khỏi cảm thấy hơi chua xót.
Con bé nhà mình đã không thể rời khỏi Giang Chu rồi.
Chỉ là… rốt cuộc phải giải quyết như thế nào đây?
“Ngữ Vi, con lên phòng một chuyến, cha mẹ có chuyện muốn hỏi con.”
“Ồ, vâng.”
Sở Ngữ Vi nhăn mũi với Giang Chu, sau đó liền kín đáo đưa túi xách cho Giang Chu, rồi mới theo cha mẹ đi lên phòng.
Giang Chu thì tìm một khu nghĩ ngơi, hắn định ngồi chờ một lúc.
Một nhà ba người muốn nói chuyện, mình tham gia thì không thích hợp lắm.
Hơn nữa, hiện giờ hắn rất cảnh giác với Sở Hùng.
Hắn rất sợ Sở Hùng nói chuyện liên quan đến cái cổ của mình.
Đè dưới lưỡi đao, một đao một cái, một đao một cái…
Nhưng không ngờ là, Giang Chu vừa ngồi xuống, cái túi xách của Sở Ngữ Vi bị nghiêng rồi rơi xuống thảm trên mặt đất.
Những thứ trong túi liền rơi ra ngoài, có rất nhiều thứ lung tung, nào là phấn, soi môi, chìa khóa, ví tiền…
Giang Chu vội vàng ngổi xổm xuống, nhặt từng cái từng cái một.
Nhưng khi tay của hắn chạm vào một cuốn sổ nhỏ, thì ánh mắt của hắn trở nên ngơ ngác.
Đây là một cuốn sổ da đen rất bình thường.
Bây giờ vẫn tương đối nhiều người sử dụng loại sổ này, nhưng sau này thì không thấy nhiều.
Mà Giang Chu ngơ ngác là bởi vì, có một trang giấy ở trong đã lọt ra ngoài.
Trên trang giấy đó có viết một cái tên.
Không phải là Sở Ngữ Vi, mà là Phùng Tư Nhược.
Hả?
Đây là sổ của Phùng Tư Nhược?
Không thể nào!
Tại sao sổ của Phùng Tư Nhược lại ở trong túi xách của Sở Ngữ Vi được?
Hơn nữa, dường như mình chưa từng nhìn thấy Phùng Tư Nhược có một cuốn sổ như vậy.
Giang Chu nhặt cuốn sổ lên, rồi yên lặng một chút.
Thật ra thì hắn là một người rất coi trọng sự riêng tư của người khác.
Dưới tình huống bình thường thì hắn sẽ không xem đồ của người khác.
Nhưng trực giác của Giang Chu nói rằng, thứ trong cuốn sổ này có liên quan đến mình.
Giang Chu ngẩng đầu lên, quan sát bốn phía, liền phát hiện bốn phía không có ai.
Vì vậy, hắn cầm cuốn sổ lên, rồi ngồi xuống ghế sa lon.
Quý bà Trần Uyển Oánh cũng không khác gì quý bà Viên Hữu Cầm, một khi đã nói thì phải nói rất lâu mới có thể dừng lại.
Cho nên hắn có đủ thời gian để nhìn trộm bí mật của Sở Ngữ Vi.
Có điều… làm như vậy… thật sự thích hợp sao?
Giang Chu suy nghĩ một chút, khóe miệng bỗng nhiên cong lên.
Làm sao lại không thích hợp?
Đương nhiên là rất thích hợp rồi.
Vì vậy, Giang Chu liền đưa tay, lật cuốn sổ ra.
Không ngờ trang đầu tiên chỉ có vài chữ, mà trực tiếp làm cho hắn trợn tròn mắt lên.
“Sổ tay chinh phục Phùng Tư Nhược 3.0!”
Cái gì đây?
Bí kịp võ công à?
Giang Chu trợn tròn mắt, hắn cảm thấy có chút khó tin.
Phùng Tư Nhược là bạn gái mình mà.
Vì sao Sở Ngữ Vi lại muốn chinh phục Phùng Tư Nhược?
Chẳng lẽ…
Chuyện Sở Ngữ Vi thích mình là giả, muốn tiếp cận Phùng ngốc nghếch đáng yêu mới là thật?
Con bà nó!
Chẳng trách từ hồi cấp ba đến giờ, Sở Ngữ Vi không bao giờ tiếp nhận lời tỏ tình của bất cứ tên con trai nào.
Thì ra là vì cô bé này thích con gái???!!!
Giang Chu cảm thấy mình đã phát hiện ra một bí mật động trời.
Nhưng bí mật này làm cho hắn cảm thây rất nhức đầu.
Mối tình đầu thời cấp ba của mình, lại thích bà xã tương lai của mình.
Đây cmn là cái gì chứ?
Khá lắm, chẳng lẽ mình mới là kẻ thứ ba?
Chẳng trách hai cô bé này đi ra ngoài ăn lẩu mà không thèm gọi mình.
Giang Chu yên lặng một lát, liền lật trang thứ hai của cuốn sổ.
“Giai đoạn đầu tiên, trở thành bạn của Phùng Tư Nhược.”
“Cùng đi dạo phố với Phùng Tư Nhược.”
“Tặng quà cho Phùng Tư Nhược.”
“Trò chuyện online với Phùng Tư Nhược vào ban đêm.”
“Cùng nhau đi sơn móng tay với Phùng Tư Nhược.”
“Giai đoạn đầu tiên kết thúc.”
Giang Chu nhìn thấy bảng kế hoạch rõ ràng này, đột nhiên lại chú ý đến một chuỗi chữ cố.
Cẩn thận nhìn một chút, liền phát hiện chuỗi chữ số này là ngày tháng.
Ngày đi sơn móng tay với Phùng Tư Nhược vốn phải là ngày hôm nay.
Nhưng bởi vì hai người chú Sở đến, cho nên hạng mục này đã bị gạch dấu x, rồi đổi thành ‘giới thiệu cha mẹ cho Phùng Tư Nhược biết.”
Hắn rất quen thuộc với mấy chiêu trò này.
Đây không phải là nước ấm nấu ếch sao?
Đây cũng chính là thủ đoạn tán tỉnh thường thấy nhất của đám con trai.
Đầu tiên, để cho con gái nhà người ta quen thuộc với sự tồn tại của mình, sau đó tiến hành tỏ tình.
Có điều, giai đoạn này, ngàn vạn lần không thể trở thành anh em hoặc chị em tốt của con gái nhà người ta, nhất định phải thể hiện thích hợp, để làm nền cho lời tỏ tình sau này.
Mà một khi trở thành anh em và chị em với con gái nhà người ta, vậy thì cơ bản là chỉ có một kết quả.
Kết quả đó chính là.
“Em không thể bằng lòng anh, bởi vì em không muốn mất một người bạn.”
Không thể nào …
Chương 499 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]