Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Giang Chu mở trang tiếp theo.
“Giai đoạn thứ hai, trở thành chị em tốt của Phùng Tư Nhược.”
“Mời Phùng Tư Nhược đi xem phim.”
“Mời Phùng Tư Nhược đi chơi hoặc du lịch trong ngày.”
“Nói chuyện với Phùng Tư Nhược về đề tài có liên quan đến Giang Chu.”
“Làm quen với các bạn của Phùng Tư Nhược, giới thiệu các bạn của mình cho Phùng Tư Nhược biết.”
“Tặng quà Phùng Tư Nhược trong ngày sinh nhật.”
“Tìm cơ hội qua đêm với Phùng Tư Nhược.”
“Trở thành chị em tốt nhất của Phùng Tư Nhược.”
“Giai đoạn thứ hai kết thúc!”
Giang Chu nhìn đến lơ ngơ.
Kế hoạch của cô bé này đúng là rất chu đáo nha.
Nhưng vì sao lại không tỏ tình, mà lại biến thành chị em tốt rồi?
Chẳng lẽ nang hao tổn tâm cơ chỉ để trở thành chị em tốt của Phùng Tư Nhược thôi sao?
Mặc dù hắn biết dung mạo của Phùng Tư Nhược có thể giết cả nam lẫn nữ.
Nhưng nếu như chỉ là kết giao bạn bè, vậy Sở Ngữ Vi đâu cần phải cẩn thận từng li từng tí như vậy chứ?
Giang Chu cảm thấy rất khó hiểu, vì vậy hắn liền lật trang tiếp theo.
“Giai đoạn thứ ba, từng bước từng bước đào sâu vào chủ đề chính.”
“Nói về những câu chuyện quan trọng như tương lai, công việc…với Phùng Tư Nhược.”
“Nói về những chủ đề riêng tư mà quan trọng như tình yêu, hôn nhân… với Phùng Tư Nhược!”
“Thử đề cập đến Giang Chu, thảo luận các ưu điểm của Giang Chu.”
“Thử ba người cùng đi dạo phố.”
“Tổ chức sinh nhật của mình, chỉ mời Giang Chu và Phùng Tư Nhược.”
Giang Chu đọc đến đây, lại cảm thấy hơi khó hiểu.
Những kế hoạch được miêu tả trong trang này, hầu như đều có liên quan đến hắn.
Không giống như Sở Ngữ Vi muốn đào góc tường của mình lắm.
Mà càng giống như là Sở Ngữ Vi muốn dung nhập vào cuộc sống của mình và Phùng Tư Nhược.
Giang Chu không biết mình có đoán đúng hay không, vì vậy quyết định xem tiếp.
“Làm những cử chỉ thân mật với hai người, nếu như Phùng Tư Nhược để ý thì lập tức dừng lại.”
“Giai đoạn thứ ba kết thúc!”
Khá lắm, càng xem càng đặc sắc nha.
Đây quả thực là kịch bản của phim thần tượng ở sân trường mà.
Vậy tiếp theo sẽ là gì đây?
Giang Chu không nhịn được lòng tò mò của mình, liền lật trang tiếp theo.
“Giai đoạn thứ tư, thẳng thắn.”
Giang Chu thấy cái tên của giai đoạn này thì hơi sững sờ.
Thẳng thắn là thứ gì?
Muốn nói thẳng với mình là nàng thích Phùng Tư Nhược sao?
Vì vậy, ánh mắt của Giang Chu lại đi xuống.
“Cùng Phùng Tư Nhược nói chuyện về Giang Chu đến đêm khuya.”
“Nửa đùa nửa thật mà thừa nhận mình thích Giang Chu, nếu như Phùng Tư Nhược có phản ứng xấu thì lập tức buông bỏ.”
“Cuối tuần, lặp lại giai đoạn thứ nhất, làm sâu sắc mối quan hệ chị em tốt.”
“Cuối tuần tới, lặp lại giai đoạn thứ hai, làm sâu sắc mối quan hệ chị em tốt.”
“Hỏi thăm tửu lượng của Phùng Tư Nhược, mấy chén sẽ say.”
“Mời Phùng Tư Nhược uống một ly, cũng thăm dò tình cảm của Phùng Tư Nhược.”
“Lại mời Phùng Tư Nhược uống một ly, rồi đột nhiên thực hiện…”
Giang Chu yên lặng một lúc lâu, bỗng nhiên lại hít sâu một hơi.
Khi hắn đọc đến đây, thì trong lòng cũng đã có đáp án.
Hình như không phải là Sở Ngữ Vi thích Phùng Tư Nhược.
Thế mà cô bé này lại…
Lại nghĩ trăm phương ngàn kế để dung nhập vào cuộc sống của hắn và Phùng Tư Nhược.
Nàng muốn để cho Phùng Tư Nhược chấp nhận một cuộc sống ba người.
Bằng không thì vì sao toàn bộ kế hoạch đều xoay quanh chuyện làm thân với Phùng Tư Nhược chứ?
Còn biết chiếu cố suy nghĩ của Phùng Tư Nhược.
Thậm chí còn viết, nếu Phùng Tư Nhược có ý kiến, vậy nàng sẽ tự rời đi.
Chuyện này… chuyện này… cmn là ai dạy cho Sở Ngữ Vi?!
Giang Chu tự hỏi lòng, tuy rằng hắn hơi cặn bã một chút, nhưng chưa bao giờ dẫn đạo Sở Ngữ Vi làm như vậy.
Lối suy nghĩ của cô bé này kỳ quái đến vậy sao?
Giang Chu hít sâu một hơi, hắn cảm thấy rất khó tin.
Chẳng trách hồi nghỉ hè, Sở Ngữ Vi lại kéo Phùng Tư Nhược vào phòng mình để tâm sự, hai người trò chuyện nửa tiếng mới ra ngoài.
Hơn nữa, cả hai nàng đều không muốn nói cho mình biết là các nàng đã nói chuyện gì.
Nhưng hiện giờ hắn cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Hắn để ý nhất chính là sau cái ‘đột nhiên’ kia là cái gì.
Giang Chu giơ tay lên, chuẩn bị lật trang tiếp theo.
Nhưng đúng lúc này, hành lang bỗng nhiên truyền ra tiếng bước chân.
Giang Chu vội vàng đóng cuốn sổ lại, rồi nhét vào trong túi xách.
Sau đó, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi trên ghế sa lon, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm.
“Giang Chu, anh vừa làm gì thế?”
“Không có gì, túi của em bị đổ, anh nhặt lại cho em thôi.”
Sắc mặt Sở Ngữ Vi thay đổi, lập tức tiến lên kiểm tra túi xách của mình.
Nét của nàng có hơi bối rối, giống như là đang sợ bí mật của mình bị phát hiện vậy.
Giang Chu biết, nàng đang sợ mình xem cuốn sổ kia.
“Anh… anh có xem đồ của em không?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Không có, anh chỉ nhặt lên cho em thôi.”
Sở Ngữ Vi hơi nghi ngờ: “Thật sự không xem cái gì à?”
“Ồ, anh nhìn thấy một cuốn sổ.”
Hai mắt Sở Ngữ Vi lập tức trợn tròn lên: “Anh…anh mở ra rồi??!”
Giang Chu lắc đầu: “Không, anh vừa định mở ra xem thì em liền quay lại.”
“Thật không?’
“Chẳng lẽ trong cuốn sổ đó có thứ anh không thể xem à?”
Sở Ngữ Vi lập tức ôm túi xách của mình: “Không có, em… em làm gì có bí mật nào với anh chứ.”
Khóe miệng Giang Chu cong lên, hiện ra một nụ cười: “Sao anh thấy em nói hơi giả nhỉ, hay là đưa anh xem thử xem?”
“Không được không được, đánh chết cũng không cho anh xem!”
Chương 500 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]