Cùng lúc đó, trong ký túc xá nam.
Giang Chu còn chưa kịp đi lên trên, liền gặp ba con hàng kia ở bên dưới.
Ba người họ đang kề vai sát cánh với nhau, hình như là vừa đi uống rượu về.
“A, Giang Chu, ông về rồi à?”
Giang Chu quay người: “Các ông đi gặp bạn gái của Lão Cao thật đấy à?”
Cao Văn Khải gật đầu: “Gặp rồi, gọi ông mà ông không đi, giờ còn nói tôi khoác lác nữa không?”
“Thế nào, xinh đẹp không?”
Từ Hạo Đông gật đầu: “Bà lão rất hiền lành.”
Cao Văn Khải nghe thế liền cho Từ Hạo Đông một cái tát: “Nói gì thế?”
“Ồ ồ, là… là dì.”
“Ông phải gọi là chị dâu!”
Trương Nghiễm Phát ợ một cái: “Đúng, chị dâu còn hiền lành hơn cả bà nội ruột của tôi nữa.”
Giang Chu nghe xong lại thấy rất hâm mộ: “Đậu xanh, biết thế thì tôi cũng đi gặp lão nhân gia rồi!”
“Không sao, dù sao cũng còn hai năm nữa mời tốt nghiệp, vẫn còn nhiều thời gian mà!”
“Ông…ông không sợ bạn gái của Lão Cao không còn thời gian à?”
“Hít, có đạo lý!”
Cùng lúc đó, mặt mo của Cao Văn Khải đã đen xì.
Mấy tên bạn cùng phòng này cũng quá xấu rồi!
Người ta trưởng thành một chút thì có làm sao chứ?
Trưởng thành một chút lại càng hiểu biết nhiều nha!
Bạn gái mình đã nói, răng trong miệng cô ấy rơi ra, còn nhiều hơn cả năm tháng mà bọn họ sống nữa kìa!
“Đi thôi, về ký túc xá lảm nhảm chứ?”
“Tôi còn có việc, các ông đi về trước đi.”
Giang Chu liếc mắt nhìn thời gian, liền từ chối ba con hàng này.
Hình như rất lâu rồi hắn không gặp Phùng Tư Nhược.
Có lẽ cô bén ày sẽ có ý kiến.
Giang Chu suy nghĩ một chút, liền đi về phía ký túc xá nữ.
Hắn móc điện thoại di động của mình ra.
“Xuống dưới đi!”
Phùng Tư Nhược: “Anh về rồi à?”
Ngón tay Giang Chu gõ chữ: “Ừm, nhớ em, xuống đây ôm ôm.”
“Biết rồi.”
Giang Chu cất điện thoại di động đi, ròi lặng lẽ chờ đợi.
Cũng không lâu sau, đèn trên hành lang liền lần lượt sáng lên.
Tầng ba, tầng hai, tầng một.
Ngay sau đó, Phùng Tư Nhược đã xuất hiện ở dưới cổng, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi lem nhem, hình như là còn có nước mắt.
“Làm sao thế? Em khóc à?”
Phùng Tư Nhược phồng má lên, nhào vào trong ngực của hắn, trên mặt viết đầy ủy khuất.
Giang Chu cảm thấy hơi khó hiểu.
Cô bé này bị ai bắt nạt rồi hả?
Chẳng lẽ là vì mình đi cả ngày không về?
“Làm sao thế? Ai bắt nạt em à?”
Phùng Tư Nhược lại ôm chặt một chút, giống như đang làm nũng vậy.
Miệng của nàng còn hừ hừ hai câu, rõ ràng là đang rất ủy khuất.
Giang Chu thấy nàng không nói lời nào, nhịn không được mà ôm nàng vào ngực, lại dùng sức nâng lên.
Phùng Tư Nhược đứng không vững, không thể làm gì khác hơn là hoảng hốt kiễng chân lên.
“Nói cho anh nghe nào, có chuyện gì?”
“Đinh Duyệt dùng phim ma dọa em sợ…”
Giang Chu nhịn không được mà cưởi thành tiếng: “Em không biết che mắt mình lại sao?”
Phùng Tư Nhược hừ hừ: “Chính là loại ảnh động, sau đó đột nhiên có ma nhảy ra.”
“A, trò này có sớm như thế cơ à?”
“Ừm, rất đáng sợ.”
Giang Chu vỗ vỗ đầu của nàng: “Em cũng quá nhát gan rồi.”
Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Rất bất ngờ nha, làm em sợ hết hồn.”
“Bây giờ còn sợ không?”
“Ừm…”
Giang Chu bỗng nhiên nhếch mép lên: “Vậy để anh sờ tim của em xem nó có đập nhanh không nào.”
Phùng Tư Nhược đưa tay che ngực, gò má đã đỏ lên: “Không… không được, em không sợ nữa.”
“Em nói không tính, anh phải kiểm tra một chút.”
“Ngày hôm qua, anh đã làm đứt cúc áo của em rồi…”
Giang Chu dùng hai tay ép khuôn mặt xinh đẹp của nàng lại: “Lần đó là ngoài ý muốn, tại tay của anh luôn có suy nghĩ riêng.”
Phùng Tư Nhược căn bản là không tin: “Là anh cố ý, anh luôn muốn bắt nạt em.”
“Rõ ràng là anh rất cưng chiều em, bằng không thì bây giờ em đã không phải là con gái rồi.”
“Vậy là con trai à…?”
Không phải con gái thì đương nhiên là phụ nữ rồi!
Giang Chu bất đắc dĩ với sự ngây thơ của Phùng Tư Nhược, lại ôm nàng thật lâu mà không nói gì.
Phùng Tư Nhược là cô bé đã rúc vào trong lòng của Giang Chu thì sẽ không nguyện ý đi ra.
Nếu như không phải nàng vẫn có phản ứng khi Giang Chu trêu chọc nàng, nói nàng đang đứng ngủ thì cũng có người tin.
Có điều, mắt thấy đã gần 11 giờ, ký túc xá cũng sắp đóng cổng.
Lại tiếp tục ôm nữa, vậy có lẽ Phùng Tư Nhược sẽ không về được.
“Mười một giờ rồi.”
“Ừm!”
Giang Chu vò rối tóc của nàng: “Về ngủ đi.”
Phùng Tư Nhược ôm chặt hơn một chút: “Không về, em vẫn sợ.”
“Ý của em là, em không trở về ký túc xá?”
“Đinh Duyệt nhất định là lại muốn làm em sợ…”
“Đây trần truồng là hành vi tặng đầu người nha.”
Phùng Tư Nhược lại sợ hết hồn: “Không cho phép nói đầu người…”
Giang Chu cười tủm tỉm, kéo nàng ra khỏi lòng mình: “vậy anh dẫn em đi đến chỗ chơi vui nhé?”
Mặt Phùng Tư Nhược đầy mờ mịt: “Đi chỗ nào nha?”
“Đến đó thì em sẽ biết.”
“Ồ!”
Chương 502 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]