Hai mươi phút sau.
Bầu trời đêm ở Thượng Kinh có rất nhiều sao.
Giang Chu lái xe đưa Phùng Tư Nhược đến một khách sạn có tên là Tư Khải.
Đây là một khách sạn tình yêu tương đối nổi tiếng ở Thượng Kinh.
Trong phòng có đầy đủ các loại thiết bị, dụng cụ, trang phục…
Thậm chí, mỗi một phòng ở đây đều có một cánh cửa ngầm, sau khi đi vào sẽ có một gian lớp học nhỏ.”
Phía trên cũng có bục giảng và bảng đen.
Thậm chí bên trái bảng đen còn treo một cái áo sơ mi trắng, và một cái váy zip đen như của giáo viên.
Ngoại trừ giá cả hơi đắt ra, thì khách sạn này chính là thánh địa của đám háo sắc và biến thái.
Giang Chu đứng ở trước cửa, đảo mắt nhìn vào bên trong rồi cảm thán một câu.
Thiết kế một lớp học bên trong phòng khách sạn, đây cmn là sáng ý của ai?
Các thiết bị và dụng cụ ở nơi này, hầu như đã hiểu rõ lòng của đàn ông như lòng bàn tay rồi.
Dù là Đường Tăng vào cũng không chịu nổi chứ đừng nói là đàn ông bình thường.
“Đến rồi à?”
“Ừm, vào đi.”
Giang Chu đi vào phòng, đặt mông ngồi lên giường.
Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược cũng đi vào căn phòng tình nhân xa hoa này, nàng trợn tròn mắt lên, như là bị choáng váng bởi những thứ trước mắt.
Trời ạ, tại sao còn có một phòng dạy học ở đây?
Giang Chu là muốn học tập với mình ở chỗ này sao?
“Em ngơ ngác gì thế?”
“Nơi này là chỗ nào nha?”
Giang Chu nhướn mày lên: “Là phòng ở khách sạn chứ đâu.”
“Nhưng… nhưng tại sao lại có phòng học ở đây?”
“Em vẫn là trẻ con, tạm thời anh sẽ chưa mở cánh cửa của thế giới mới này ra cho em.”
Lông mi của Phùng Tư Nhược run lên, nhưng nàng suy nghĩ một lát mà vẫn không hiểu được.
Vì vậy, nàng đi tới bên giường, giang chân ra để ngồi vào lòng Giang Chu.
Trước đó, nàng bị Đinh Duyệt dọa sợ, khiến cho trái tim nhỏ đập thình thịch.
Nếu không phải là Giang Chu đến tìm nàng, có lẽ tối hôm nay nàng sẽ không ngủ được.
Cho nên, bây giờ nàng cực kỳ thèm muốn lồng ngực ấm áp của Giang Chu.
Trước kia, khi ở bên vên hồ thì nàng cũng đã nói, nàng có một loại cảm giác an toàn mỗi khi rúc vào trong ngực Giang Chu.
Con gái chính là như vậy, sau khi thả lỏng nội tâm thì sẽ không còn xấu hổ nữa.
Cho nên, đối với nàng mà nói, thì động tác này đã rất tự nhiên và rất thành thạo.
Sẽ không muốn được ôm nhưng xấu hổ mà không dám ôm như trước kia nữa.
Nhưng lúc này, Phùng Tư Nhược ngốc nghếch vẫn không biết, và cũng không ý thức được nguy hiểm đang đến gần.
Nơi này không phải là ghế dài bên ven hồ.
Mà đây chính là giường lớn trong khách sạn tình yêu đấy!
Mềm mại, trắng noãn, lại cực kỳ co dãn…
Khi ở bên ven hồ, dù Giang Chu có muốn làm gì thì cũng không làm được.
Nhưng bây giờ thì khác, hoàn cảnh đã hoàn toàn thay đổi rồi.
Phùng Tư Nhược dựa cằm vào vai của Giang Chu, trong mắt nhỏ đang xoay chuyển.
Hai chân thon dai của nàng không ngừng đung đưa, đôi giày nhỏ đã bị đá xuống chân giường.
Giang Chu sợ nàng ngã xuống, nên dùng một tay đỡ eo của nàng.
Kết quả là động tác này làm cho mặt Phùng Tư Nhược đỏ ửng lên.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Phùng Tư Nhược bỗng nhiên vang lên.
Đinh linh linh!
Phùng Tư Nhược cầm lên xem, liền phát hiện là Đinh Duyệt gọi đến.
Vì vậy, Phùng Tư Nhược liền nghe máy.
“Alo. Tư Nhược, ký túc xá đã đóng cửa rồi, bạn đi đâu rồi?”
“Chẳng lẽ bạn sợ đến mức không dám trở về à?’
“Mình xin lỗi còn không được sao, sau này mình sẽ không dọa bạn nữa.”
“Bạn không cần sợ, cùng lắm thì tối nay mình ngủ với bạn.”
Phùng Tư Nhược vừa muốn nói gì đó, Giang Chu đã cướp điện thoại di động trong tay nàng.
“Không cần, tối nay tôi sẽ ngủ với cô ấy.”
Đinh Duyệt liền yên lặng một lúc lâu, sau đó liền rít lên: “Con bà nó, Giang Chu, ông là tên không biết xấu hổ, thế mà lại thừa lúc vắng mà vào.”
Giang Chu bĩu môi khinh thường: “Bà đánh rắm, ông đây còn chưa có vào đâu.”
“Hai người đi khách sạn thật à?”
“Ừm.”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên tiến lại gần điện thoại: “Còn có phòng học nữa.”
Đinh Duyệt nghe không hiểu lắm: “Trong khách sạn mà còn có phòng học? Đây là thiết kế gì vậy?”
Giang Chu lập tức bật mode trào phúng: “Bà là một FA vạn năm, có nghĩ cả đời cũng không nghĩ ra đâu, nên đừng nghĩ làm gì.”
“Vậy đêm nay hai người không về thật à?”
“Đã đến đây rồi mà còn về sao? Làm vậy… không phải rất đáng thất vọng sao?!”
Đinh Duyệt yên lặng một chút: “Giang Chu, xin hãy… xin hãy đối xử tốt với Phùng Tư Nhược một chút.”
Sắc mặt Giang Chu không khỏi nghiêm túc hơn vài phần: “Tôi biết rồi, yên tâm đi.”
“Trước kia, cô ấy từng rất sợ tiêm khi tiêm chủng ở trường.”
“Tôi hiểu.”
Đinh Duyệt ừ một tiếng: “Vậy tôi sẽ không quấy rầy nữa, Giang tổng, cố gắng lên.”
Giang Chu hít sâu một hơi: “Bà thật sự là hiểu tôi đấy.”
“Ngài mai đi học nhớ phát lì xì cho tôi đấy.”
“Vì sao?”
“Nếu như không phải tôi hù dọa Phùng Tư Nhược, thì ông sẽ có cơ hội này sao?”
Đinh Duyệt dứt lời liền cúp điện thoại luôn.
Giang Chu ngẩng đầu nhìn Phùng Tư Nhược.
Dưới ánh đèn, nàng quả thực rất mềm mại và đáng yêu.
Chương 503 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]