Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 504: CHƯƠNG 504: KHÁCH SẠN TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI ĐỂ NGỦ, HIỂU CHƯA?

Đèn trên trần nhà chiếu xuống, làm cho gương mặt của Phùng Tư Nhược xinh đẹp không gì sánh được.

Những sợi tóc rủ xuống, thỉnh thoảng lại quét nhẹ lên mặt của hắn.

Làm cho mặt của hắn ngứa ngáy, lòng cũng ngứa ngáy không kém.

Giang Chu cảm thấy cũng đã đến lúc rồi.

Chỉ yêu đương hẹn hò không, thì cũng đã gần hai năm rồi.

Nếu như là một sinh viên khác, thử hỏi có thể bao dung được như hắn không?

Nếu như không phải Phùng Tư Nhược quá nhát gan, con của bọn họ đã chạy đầy đất rồi.

Giang Chu quyết định, lần này sẽ không tha cho Phùng Tư Nhược nữa.

Giang Chu nuốt nước miếng, vừa mới mở miệng: “Đêm nay…”

Nhưng hắn còn chưa nói hết, chỉ thấy Phùng Tư Nhược đã rời khỏi ngực của hắn.

Thần sắc của nàng còn lộ ra một vẻ hoảng hốt, sau đó cầm một thứ trong túi xách rồi chạy vào trong nhà vệ sinh.

Giang Chu nhìn thấy cái gói màu hồng nhạt kia, biểu cảm lập tức đọng lại.

Diana siêu mỏng cánh…

Ha hả.

Không thể nào?

Nụ cười của Giang Chu từ từ biến mất.

Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?

Chẳng lẽ hôm nay là cuối tháng rồi sao?

Giang Chu hít sâu một hơi lấy điện thoại di động ra.

Quả nhiên, đây là mấy ngày cuối tháng, mà kỳ kinh nguyệt của Phùng Tư Nhược lại nằm ở vài ngày này.

Giang Chu nhìn về phía phòng vệ sinh, đến kỳ mà không nói sớm một chút?

Chúng ta có thể đi ở khách sạn bình thường mà!

Mình tốn 2000 đồng để đặt cái phòng này…

Có điều, chuyện này cũng không thể trách Phùng Tư Nhược được.

Dù sao cô bé này vẫn luôn ngây ngốc trong tình yêu, có lẽ trong logic của nàng, đi khách sạn chính là để ngủ mà thôi.

Nàng không phân biệt được khách sạn bình thường và khách sạn tình yêu khác nhau ở chỗ nào.

Nói đi nói lại thì Đinh Duyệt không phải cố vấn tình cảm của Phùng Tư Nhược sao?!

Thậm chí ngay cả loại kiến thức này mà cũng không phổ cập?!

Giang Chu nghĩ đến đây, đột nhiên lại sửng sốt.

Đúng rồi, Đinh Duyệt chỉ là một con hàng biết lý luận suông mà thôi.

Đinh Duyệt tìm đối tượng một năm, ngay cả cọng lông cũng không tìm được, nên làm sao mà hiểu được loại tồn tại kỳ diệu như khách sạn tình yêu này.

Có lẽ Đinh Duyệt còn không biết quy trình đi thuê phòng ra sao ý chứ.

Cmn, tất cả đều là do Đinh Duyệt!

Lại lãng phí mất một buổi tối có ánh trăng như nước thế này.

Một lúc lâu sau, có tiếng xả nước truyền ra từ trong nhà vệ sinh.

Phùng Tư Nhược đi ra ngoài, ngồi xổm xuống rồi cởi tất ra.

Đôi chân xinh xắn của nàng nhảy vài cái trên sàn nhà, sua đó xỏ vào một đôi dép đi trong nhà.

Sau đó lại vui vẻ chạy đến, rồi tiếp tục ngồi vào trong lòng Giang Chu như trước.

Nhưng mà nàng phát hiện ra biểu cảm cứng nhắc của Giang Chu, vì vậy mà nàng thấy hơi mờ mịt.

“Có chuyện gì nha?”

Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược, lại bất đắc dĩ mà nói: “Tư Nhược, cuối tháng đi khách sạn với anh là không đúng, đây là một hành vi lãng phí, tiền của ông xã em cũng không phải gió thổi đến.”

Phùng Tư Nhược suy nghĩ một lát, gò má của nàng liền đỏ ứng lên: “Anh…anh nghĩ nhiều, em chỉ muốn ngủ thôi.”

“Bây giờ cũng chỉ có thể ngủ thôi, bằng không thì còn có thể làm gì chứ.”

“Hiện giờ không ngủ.”

“Hả?”

Phùng Tư Nhược đè vài Giang Chu xuống, chỉ chỉ màn hình tivi ở phía trước.

Sau đó quay đầu lại, nhìn Giang Chu với vẻ mong chờ.

“Xem ti vi?”

Phùng Tư Nhược gật đầu, nàng thấy rất hài lòng với năng lực lĩnh ngộ của Giang Chu.

Giang Chu thấy thế, khóe miệng không khỏi co quắp vài cái.

Hơn nữa đêm anh dẫn em đến khách sạn tình yêu, chung quanh còn đầy các loại thiết vị và dụng cụ chạy bằng điện và các loại trang phục…

Hơn nữa, em còn ngồi nũng nịu ở trong lòng của anh đến nửa ngày, kết quả chúng ta lại ngồi xem ti vi sao?

Em nghiêm túc sao?

Có điều… Giang Chu nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Phùng Tư Nhược thì vẫn ôm nàng ngồi xuống ghế sa lon.

Dù sao thì đây cũng là bà xã nhà hắn, chỉ có thể cưng chiều thôi, bằng không thì còn có thể làm gì chứ?

“Xem A Wicky Ghost nhé?”

“Không muốn.”

“Vậy Chú Oán, hoặc là Bóng Ma Lúc Nửa Đêm?”

Phùng Tư Nhược nghe thấy thế, mặt mũi liền trắng bệch, rồi liên tục lắc đầu.

Nàng đã bị Đinh Duyệt dọa sợ khi ở ký túc xá rồi.

Hiện giờ nào dám xem mấy thứ này chứ.

Giang Chu lại tìm tìm vài cái đĩa khác, xem đến cuối cùng, bàn tay của hắn bỗng nhiên run lên.

Chiếc đĩa cuối cùng có một cái tên rất kinh người, nó gọi là ‘Xâm phạm trong giấc mộng’.

Cái hộp đĩa này cũ hơn tất cả các hộp đĩa còn lại, hiển nhiên là được vô số người mở ra rồi khép lại.

Mà cũng đúng, đối với đám háo sắc mà nói, thì căn bàn là không có sức chống cự với cái tên này.

Giang Chu cười lạnh một tiếng.

Mẹ nó, lần trước ở nhà Doãn Thư Nhã thì hắn đã xem bộ phim này rồi.

Xâm phạm trong giấc mộng cái mịa gì chứ, căn bản là công chúa ngủ trong rừng của Disneyland.

Còn muốn lừa mình?

Giang Chu trực tiếp phủ định bộ phim này, cuối cùng hắn tìm được một bộ phim hoạt hình: Balala little magic fairy.

“Cái này nhé?’

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Được.”

Giang Chu bất đắc dĩ, bắt đầu mở máy dvd lên, cho đĩa vào trong.

Một đoạn âm nhạc bỗng nhiên vang lên.

Phùng Tư Nhược ôm cổ của Giang Chu, toàn bộ trọng lượng đều áp lên người hắn.

Sau đó, dựa trán vào gò má của Giang Chu, mắt thì nhìn chằm chằm vào màn hình, thỉnh thoảng lại bật cười khúc khích.

Chương 504 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!