Giang Chu cảm thấy cảnh tượng này rất kỳ diệu.
Cmn, mình vẫn luôn tự cho rằng mình là một cặn bã nam.
Thế mà lại có thể làm ra chuyện như xem phim hoạt hình ở trong khách sạn tình yêu?
Mình ngây thơ như vậy sao?
Nếu như để ba con hàng cùng phòng biết chuyện này, vậy không phải sẽ bị cười nhạo đến chết sao?!
Giang Chu có chút buồn bực, đưa tay nắm mặt của Phùng Tư Nhược.
Nhưng mà bóp mặt không vẫn không thoải mái, hơn nữa cũng không hết hận.
Vì vậy, hắn trực tiếp ôm Phùng Tư Nhược lên, đặt nàng nằm trên ghế sa lon.
Phùng Tư Nhược vẫn đang xem vui vẻ, chưa kịp phản ứng thì môi đã bị người khác phong ấn.
Nhưng nàng cũng không giãy dụa, trái lại còn tỏ ra rất mềm mại đáng yêu.
Một lát sau, Phùng Tư Nhược mới được Giang Chu thả ra, nàng lại bắt đầu thở hổn hển.
“Làm cái gì nha?”
“Trừng phạt em.”
Phùng Tư Nhược cắn môi: “Em muốn xem ti vi.”
Giang Chu đưa tay tắt tivi: “Xem ti vi cái cọng lông, mau đi rửa mặt rồi đi ngủ.”
“Ồ!”
Một lúc sau, hai người nằm trên giường, đắp chung một cái chăn.
Giang Chu nhìn lên trần nhà trong bóng tối, trong lòng vẫn còn đang mắng Đinh Duyệt.
Mà Phùng Tư Nhược thì quay đầu nhìn Giang Chu.
“Giang Chu…”
“Ừm?”
“Anh ôm em nha.”
Giang Chu xoa xoa đầu của nàng, rồi ôm nàng vào ngực.
Phùng Tư Nhược cảm thấy rất thỏa mãn, nhịn không được mà cọ cọ vào lòng của hắn.
Bởi vì đã có kinh nghiệm ôm nhau ngủ ở bệnh viện, cho nên nàng cũng không bài xích loại chuyện này.
Huống chi nàng còn mặc đồ ngủ nữa.
“Sáng ngày mai, anh đưa em đi ăn sáng, sau đó sẽ đưa em về trường, buổi trưa anh cò chuyện phải ra ngoài, buổi tối mới có thể trở về.”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Đi đâu nha?”
Giang Chu nắn nắn vành tai của nàng: “Cha mẹ của Sở Ngữ Vi đến Thượng Kinh, anh dẫn hai người họ đi dạo một chút.”
“Ồ.”
“Ghen tị?”
Phùng Tư Nhược yên lặng một lát: “Có một chút xíu.”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Vậy em phảo cố gắng lên, phải chiếm đoạt lấy anh mới đúng.”
“Cố gắng thế nào?”
“Ví dụ như… gọi anh là ông xã?”
Phùng Tư Nhược hừ hừ một tiếng, lại tiến vào trong ngực hắn mà không nói lời nào.
Một đêm trôi qua, đêm đi ngày đến.
Ánh nắng ban mai rải lên bệ cửa sổ, nhuộm căn phòng thành màu vàng óng ánh.
Lông mi của Phùng Tư Nhược hơi run lên, bỗng nhiên bị ánh nắng làm tỉnh giấc.
Nàng dụi dụi con mắt, rồi bò ra khỏi ổ chăn.
Sau đó nhìn quanh một chút, rồi lại cảm thấy không muốn rời giường.
Vì vậy, lại chui vào trong lòng của Giang Chu, tiếp tục nhắm mắt đi ngủ.
Một giấc ngủ này, nằm đến chín giờ sáng mới tỉnh.
Giang Chu mơ mơ màng màng tỉnh lại, vô thức mà ôm chặt người ngọc trong ngực.
Tư thế ngủ của cô bé này rất kiêu ngạo, dùng cả bốn chi để ôm chặt mình như một con bạch tuộc.
Rõ ràng là vừa đáng yêu lại vừa sợ người, nhưng cử chỉ vẫn rất to gan.
Nhưng Giang Chu vừa mới cử động, Phùng Tư Nhược cũng liền tỉnh dậy theo.
Nàng vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Giang Chu, vì vậy khóe miệng liền toát ra một nụ cười ngọt ngào.
“Chào buổi sáng, bà xã.”
“Tối hôm qua được anh ôm, ngủ ngon không?”
Phùng Tư Nhược dụi dụi con mắt, xấu hổ mà nhìn Giang Chu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi hồng hồng vì vừa tỉnh ngủ.
Nàng vẫn muốn nằm ỳ một chút, cho nên liền chôn mặt vào trong ngực Giang Chu, dáng vẻ này như không muốn dậy.
“Đã chín giờ rồi, nắng đã lên đến mông rồi.”
“Mau rời giường thôi, anh đưa em về ăn sáng.”
Giang Chu ngáp một cái, lại bẹp một ngụm vào cái miệng nhỏ nhắn của Phùng Tư Nhược.
Phùng Tư Nhược lập tức đỏ mặt, lại cọ cọ vài cái vào trong ngực của hắn.
“Được rồi, không nằm ỳ nữa, mau dậy thôi!”
Phùng Tư Nhược lắc đầu, trình độ nằm ỳ của nàng đã thăng cấp.
Giang Chu có chút bất đắc dĩ, vì vậy liền vỗ cái mông nhỏ của nàng.
“Không phải anh đã nói rồi sao, hôm nay anh còn có việc, có phải em muốn bị đánh mông hay không?”
Phùng Tư Nhược không tình nguyện mà chui ra khỏi chăn, để lộ cái xương quai xanh trơn bóng.
Làn da của nàng non mịn và trơn mềm như sữa bò.
Phùng Tư Nhược ngáp một cái, rồi đột nhiên choáng váng tại chỗ.
Tối hôm qua… rõ ràng là mình có mặc đồ ngủ mà?
Phùng ngốc nghếch đáng yêu nhà ta lập tức trợn tròn mắt lên, quay đầu nhìn về phía Giang Chu.
“Chuyện gì thế?” Giang Chu hỏi một câu, rồi lập tức hiểu ra: “Ồ, em nói đồ ngủ của em à, nửa đêm anh thấy em khó chịu, nên liền giúp em cởi ra.”
Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên, lông mi dài cũng run lên: “Anh…anh lại bắt nạt em.”
“Không phải anh đã nói với em rồi sao? Có đôi khi, tay của anh sẽ có suy nghĩa và tư tưởng riêng.”
Mặt Phùng Tư Nhược đầy ủy khuất, nhưng lại không dám nói gì.
Vì vậy, nàng không thể làm gì khác hơn là tìm đồ ngủ ở trong chăn, rồi mặc vào.
Chỉ là… cúc áo của nàng đã bị rơi ra rồi, hoàn toàn giống như cúc áo hôm mặc đi học.
“Bại hoại…”
“Cái gì?”
Gò má Phùng Tư Nhược đỏ lên, vội vàng lắc đầu.
Nàng biết bạn trai mình không hiểu cái gì gọi là rụt rè.
Trong từ điển của Giang Chu căn bản là không có cái từ này.
Chương 505 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]